<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442</id><updated>2012-02-16T20:55:56.848+07:00</updated><title type='text'>phinstar</title><subtitle type='html'>ngông hoang sâu</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>32</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-1694731695221049751</id><published>2010-11-09T00:19:00.001+07:00</published><updated>2010-11-09T00:20:23.588+07:00</updated><title type='text'>tùy (tiện) blog</title><content type='html'>Tùy(tiện) bút...là tiêu đề của một anh bạn ngẫu hứng nguệch ngoạc cho chuyến đi Tây Bắc vừa rồi được viết trong quán internet xập xệ nhỏ xí ở tỉnh Hòa Bình. Khi bị tách rời khỏi văn minh thì những chuyện nho nhỏ thế này đều được phóng đại bằng cái nhìn hay ngòi bút và mang chất thi vị rất cao. Mượn đỡ tiêu đề bạn cho phút ngẫu hứng cuối tháng của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này với mình cả việc tùy(tiện) bút cũng là một khó khăn, vì rất nhiều yếu tố mà có lẽ thời gian là trọng tâm chủ lực đưa mình sang một cuộc sống hoàn toàn khác. Không còn cái gọi là sống chậm, sống tiêu khiển...mà là vật lộn với quỹ thời gian của mình như bao người khác. Hóa ra trở về cuộc sống thực cũng cần thời gian để thích nghi và nó không dễ chút nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sách là vật phẩm xa xỉ, phim ảnh cũng cùng số phận. Bởi thế khi ngẫm lại mình có chăng đang bị cuốn đi nhanh quá để chẳng còn là mình luôn yêu mọi phút giây hiện tại của mình. Đọc tùy bút của bạn làm mình nhớ đến những chuyến đi nhưng chúng ta không thể nào đi mãi, rồi cũng có lúc phải dừng lại để xem ta đang ở đâu. Giai đoạn này là 1 bước chuyển và nó rất cần thiết. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua nhận được một bài nhạc mà mình đã từng rất thích và ngay cả bây giờ khi nghe lại sự yêu thích vẫn không giảm đi. Đôi khi chỉ một hành động nho nhỏ cũng đủ cho ai đó mỉm cười. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm thứ 6 vừa rồi mình hoàn thành giai đoạn 1 của dự án nên tự thưởng cho mình 1 ngày thứ 7 nghỉ dưỡng, không biết thế nào lại xem cả bộ "Bong bóng mùa hè". Tựa này được chuyển thể từ bộ sách rất hot ở Trung Quốc. Cơ bản mình sẽ không đọc sách dạng này nhưng phim lại là lựa chọn nhẹ nhàng hơn. Có trai đẹp gái xinh múa qua múa lại trông cũng thích mắt dù rằng biết chắc nội dung truyền tải sẽ không hoàn toàn như sách nhưng với mỗi thể loại giải trí nên đặt ra những tiêu chí khác nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mai sẽ tiếp tục tự thưởng mình bằng cuốn sách "Cưỡng cơn gió bấc" 2 chị trong nhóm đọc sách của mình rôm rả suốt cứ làm người ta tò mò, sẽ thử sống cùng với Leo và Emi vài hôm. Câu hỏi đặt ra tiếp theo bao giờ mình sẽ xong "Suối nguồn" chắc phải nhờ các anh chị rôm rả thôi thúc mới có động lực và bảo sếp giao ít ít việc cho mình thôi nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay đúng là linh tinh bút. Có lẽ do một ngày đẹp trời như thế này khiến lòng người cũng bâng khuâng ko thể ko "linh tinh" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;30.11.10&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-1694731695221049751?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/1694731695221049751/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/11/tuy-tien-blog.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/1694731695221049751'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/1694731695221049751'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/11/tuy-tien-blog.html' title='tùy (tiện) blog'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-1466994484143378008</id><published>2010-08-12T00:38:00.000+07:00</published><updated>2010-08-12T00:39:23.364+07:00</updated><title type='text'>Một con số 2 và một con số 4</title><content type='html'>Vẫn sẽ là series 20+&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật ra 3 hay 4 thì cũng chỉ là 1 con số chuyển nghĩa từ nguyên số sang ước số của 2,4,6,3,8. Tức là chuyển từ dạng hơi đơn độc tí (dãy số nguyên tố) sang dạng hơi  nhiều đông dzui tí. Ngẫm lại thì cũng khá đúng để áp dụng cho trường hợp của mình. Nhưng năm nay tôi chọn sinh nhật “trầm” cho mình dù rằng bạn bè khắp nơi chỉ cần nhấc máy là sẽ tụ tập thành nhóm thành đàn để sôi động, để náo nhiệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ hỏi sao năm nay con không làm gì thế? Sao lại không thấy ai gọi điện thoại, chúc mừng con thế? câu trả lời của tôi làm Mẹ khó hiểu nhưng Mẹ lại chẳng hỏi thêm câu nào nữa. Tôi muốn sống chậm lại không phải để nuối tiếc khoảng thời gian 1.5 năm vừa qua cũng không phải suy nghĩ về những biến cố, sự kiện đã xảy ra trong thời gian qua. Tôi đơn thuần chỉ muốn một cái gì đó khác trong sinh nhật của mình. Hôm qua tôi có hỏi liệu rằng tôi có hối hận khi nhớ lại sự khác hôm nay của tôi. Thật ra niềm vui nó cũng ngắn ngủi và mong manh lắm, tôi không đi tìm khoảnh khắc ấy mà tôi tìm sự bình an trong tâm hồn mình, không phải dạng thế ngoại cao nhân đắc đạo không màng thế sự mà là sống giữa chốn hồng trần vẫn cảm thấy yên an, giữa sống động vẫn giữ mình tĩnh lặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi 24, mỗi năm tôi phải nhắc và lặp lại rất nhiều con số của mình, tôi sợ mình quên hay tôi sợ mình cố vờ không nhớ hay huyễn hoặc mình tôi vẫn còn rất “tin”. 24 nhiều bạn ở tuổi này đã lập gia đình và vài trong số họ đã có baby, nghĩ đến đấy tôi thấy hai từ “trách nhiệm” như hai quả núi to đùng đè lên vai. Nhiều bạn đã chọn cách dấn thân (theo cách hiểu của tôi) trong khi mọi người lại bảo tôi mới là người dấn thân, chỉ là khác nhau góc độ nhìn nhận vấn đề. Hôm nay tôi nhìn vấn đề này sẽ khác với hôm qua và ngày mai cũng sẽ khác với hôm nay. Cơ bản vận động là nguyên tắc vận hành của vũ trụ. Tôi chỉ thấy mình càng sống càng đi càng thấy thì mọi thứ  đều chỉ nhân ảnh và hòa trộn vào nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng dù nhìn được gì hoặc không nhìn rõ điều gì thì chắc chắn tôi vẫn cảm được rằng cuộc sống đã ân ban cho tôi rất nhiều. Dù cho chuyện gì xảy ra thì sự lạc quan và ngọn lửa nhiệt huyết sống và đốt cháy của mình sẽ không bao giờ tàn vì tôi không phải chỉ sống cho riêng mình mà là cho những người thương yêu tôi và những người đã khuất. Phải sống trọn để không phải hối tiếc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Viết như thế này cũng là một cách nhắc lại những giá trị mình đeo đuổi và là cách để châm thêm lửa. Phải nhắc nhở bản thân về sự may mắn của mình khi được sinh ra và phát triển hoàn thiện, được yêu thương đong đầy và quan tâm trọn vẹn, được nếm và cảm mọi hương vị cuộc sống, được đi nhìn thấy, được hát ca bềnh bồng, được tung tăng du lượn….tất cả, tất cả là một hồng ân.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-1466994484143378008?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/1466994484143378008/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/08/mot-con-so-2-va-mot-con-so-4.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/1466994484143378008'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/1466994484143378008'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/08/mot-con-so-2-va-mot-con-so-4.html' title='Một con số 2 và một con số 4'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-8298342074723849207</id><published>2010-08-04T00:44:00.002+07:00</published><updated>2010-08-04T00:50:15.463+07:00</updated><title type='text'>yên lý mom</title><content type='html'>Giờ thì đã hiểu một phần vì sao người ta thích nghe live mà không phải là CD thu âm với chất lượng cao được quảng cáo rầm rộ với âm thanh sống động. Dù kĩ thuật có hiện đại, đạt chuẩn cách mấy thì nó cũng không thể "sống" bằng người thật được thể hiện qua từng cử động nhỏ tạo nên phong cách rất riêng của người nghệ sĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi gọi Lý là một nghệ sĩ thực thụ. Hôm trước có người bạn bảo rằng phải nghe Lý hát ngoài đời mới thấy được và cảm được cái hay ấy, uhm thì là hôm nay tôi đã hiểu vì sao bạn nói thế. Lý có đủ sự gần gũi, mộc mạc chân tình, nhiệt và một chút gì đấy giản dị và hơn hết không cho ta cảm giác bị "thương mại" hóa. Cuối mỗi bài hát Lý sợ mọi người mãi phiêu lãng trong tiếng hát của mình mà thường bảo với giọng nói rất ngây ngô và trẻ con "hết rồi". Uhm thì hết rồi nhưng cách Lý  nói về nó nhắc về nó chắc không khán giả nào có thể giận được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lý ngoài đời ốm gầy hơn trên TV nhiều, trông trẻ con nữa nhưng cảm giác tạo cho người khác thì không khác mấy. Tôi đoán chắc Lý làm mất điện thoại nhiều lần nên giờ chuyển hẳn sang chiếc điện thoại với tính năng rất cơ bản, một người như thế đòi hỏi tính trật tự kỉ luật cẩn thận có vẻ hơi khó, thì ít ra đó là điều tôi tự nghĩ về Lý. Haizz tôi chẳng có thói quen kể về 1 người nổi tiếng nhiều như vậy, tôi cũng chẳng bao giờ chịu đặt tâm trạng mình như các bạn hâm mộ ai đó vì tôi không phải dạng người như vậy. Nhưng khi nhìn Lý tôi cảm thấy gần gũi và phần nào tôi nghĩ có lẽ chúng tôi sẽ là bạn tốt của nhau (if any) nhưng tôi lại không thích bị bảo thấy sang bắt quàng làm họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở về không gian của Yên, quán nhỏ trang trí không quá đặc sắc nhưng cũng có thể gọi là đẹp, hiện đại và đủ để tạo không gian đàn hát ca bềnh bồng như thế này. Chỗ tôi ngồi trên lầu sát góc phải từ đâyta rất dễ dàng để quan sát ngắm nhìn mà không tạo cho người được nhìn cảm thấy khó chịu. Khi bước vào Mẹ bảo thích phong cách ở đây và chúng khơi gợi niềm đam mê thiết kế trong Mẹ. Mình bảo chẳng bao giờ là quá trễ để làm việc mình yêu thích. Mẹ cười nhưng cũng hiểu được ý nghĩa nụ cười ấy của Mẹ nó sẽ hoàn toàn khác với ý mình muốn truyền đạt đến Mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà kể ra thì hôm nay cũng được xem là thành công cả hai Mẹ con đều cảm thấy rất thỏa mãn không phải chỉ có Lý mà mấy anh chơi đàn cùng cũng rất tuyệt vời. Có anh Sa đến phút cao trào dùng răng chơi đàn luôn, cứ mỗi lần như thế mình lại bị inspired thôi thúc ghê lắm phải học và chơi nhạc cụ nào đấy. Âm nhạc là gì mà có sức lay động đến thế? Nhắc đến phần này làm mình nhớ đến anh Lee có trình bày 2 bài hát, bài thứ nhất là Chênh vênh được viết lời Anh và bài thứ hai là Quê nhà của Trần Tiến. Anh Lee ko biết tiếng Việt nhưng lại hát cực chuẩn, cực giàu cảm xúc. Ôi sức mạnh của âm nhạc thật là đáng sợ mà lị :P&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-8298342074723849207?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/8298342074723849207/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/08/yen-ly-mom.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/8298342074723849207'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/8298342074723849207'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/08/yen-ly-mom.html' title='yên lý mom'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-9145418681236432405</id><published>2010-07-04T10:45:00.002+07:00</published><updated>2010-08-09T17:26:18.424+07:00</updated><title type='text'>Đêm cùng Acoustic</title><content type='html'>Đã nghe nhiều nhắc nhiều nhưng mãi hôm nay tôi mới tận mắt và đắm mình trong Acoustic bar với thể loại nhạc sôi động trong không gian ấm cúng và nhiều điều không tên khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Acoustic khá nhỏ một đêm diễn như thế kẻ đứng người ngồi tôi nghĩ chắc khoảng 100 mạng lúc nhúc trong không gian vừa đủ cho tiếng nhạc thức tỉnh lan tỏa đánh động bất cứ ai cần cái gì đó sôi nổi. Tôi may mắn ngồi một bàn rất gần nơi ban nhạc trình diễn, thật ra khoảng cách không phải vấn đề quá lớn ở Acoustic vì như tôi đã nói quán khá nhỏ có thể nói sân khấu và tiếng nhạc phát đều đến bất cứ ngõ ngách nào của quán nhưng nếu ở vị trí rất gần như tôi sẽ quan sát nhiều thứ nhỏ nhặt dường như chẳng có ý nghĩa gì khác. Chẳng hạn như anh đánh organ sơn móng tay đen không phải nguyên ngón mà chỉ 1 ít ở phía đầu ngón tay, anh guitar điện dẫm dẫm và đạp đạp lên cái gì đó phía trước như là điểu khiển âm thanh. Và các anh trong nhóm nhạc đều đeo dây nhợ rất bòm xờm…đấy là những thứ linh tinh biết cũng chẳng giúp được gì nhưng vì nó đập vào mắt và mình lại nhớ nên đành phải kể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình như hôm nay có khoảng 5-6 ca sĩ mỗi người 4-5 bài tùy sức khỏe hay tiêu chuẩn gì đó (cái này tôi chẳng biết chỉ đoán đại thôi) nhưng hát cỡ đó sức đâu mà hát tiếp đến bài thứ 6 nhỉ nên tôi tạm tin giả thiết mình là đúng. Một cậu nhóc chẳng nhớ tên người Bắc hát mấy bản ballad cũng okay, mở đầu nhẹ nhẹ đủ để tôi ngáp vài cái. Tôi có một tật hơi xấu ti tí tức là mỗi lần nghe live mà hát nhạc tưng bừng thì tôi lại thấy buồn ngủ nên hành động trên thì cũng dễ hiểu chứ tôi chẳng có ý chê bai cậu nhóc áo đen ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người thứ 2 cũng không chắc lắm nhưng mang máng tên là Nghĩa, anh này có chất giọng đặc biệt và hát hay rất biết cách khuấy động không khí. Anh để tóc dài cột tóc và mặc áo trắng dạng dân tộc kiểu áo hổi tôi mua ở Thái và rất thích mặc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người thứ 3 được giới thiệu là ca sĩ trẻ Bảo Thy có tuổi đời đoán chừng hơn 60 cái xuân xanh, khó tưởng tượng ca sĩ “trẻ” thế mà giọng khỏe ghê gứm. Vì lịch sự nên tôi mạn phép gọi ca sĩ “trẻ” này là cô, cô mang đôi giày boot cổ ngắn với chiếc đầm liển được thắt ngang bởi sợi dây nịt tôi đoán có màu đồng. Mỗi lần cô hát các cơ trên mặt cơ biến chuyển rất lạ không biết đó là do phản xạ tự nhiên hay do cố tình làm thế tuy nhiên nó cũng khá đặc biệt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người thứ 4 là chú  Chu Minh Ký (CMK) và Danh guitar mở đầu bằng một đoạn solo cực điêu nghệ dài lênh thênh rất chuyên tâm tạo sắc thái gương mặt mà tôi chẳng biết phải diễn tả thế nào. Chú Danh nhắm đầu co giật, tay không ngừng gãy phím chú làm tôi nhớ đến hình ảnh một anh khác kéo violin đêm nào ở quán An Nam rồi tôi nhớ đến câu nói “thà phút huy hoàng rồi chợt tắt” cứ sống hết mình cho đam mê yêu thích ở thì hiện tại như thế cũng là quá đủ. CMK thổi bùng không khí với các giai điệu rock lời Việt xen lẫn nhau và cả những đoạn thời thượng cho nhạc world cup hiện giờ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người thứ 5 cao ráo bảnh bao y phục tương đối chỉnh chu tóc quăn nét mặt không giống người Việt lắm với chất giọng khàn hơi yếu hát 2 bài của Michael Jackson có tên là Long. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người thứ 6 thì anh ấy “so gay” rõ ràng là lùn hơn anh thứ 5 nhiều khi phải cố gắng lắm anh mới với tới cái miro anh số 5 để lại mút trên kia. Tiếc là đồng hồ đã điểm dù tiệc chưa tàn nhạc chưa hết nhưng tôi phải cáo biệt bỏ lại anh số 6 trong tiếng nhạc du dương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với tôi như thế là vừa đủ có thể nó chưa thật sự xuất sắc nhưng hiện giờ ai cần chi cái xuất sắc ấy, đủ là vừa đủ để khuấy động không khí đủ để đánh dấu bước chuyển khác trong cuộc sống của mình, đủ để tôi thấy mà không phải cảm nhận, đủ để trở về chuỗi ngày để nghe Mẹ la vì quá lo lắng cho mình bla bla bla….sao thì đã thỏa mãn một đêm cùng Acoustic&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-9145418681236432405?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/9145418681236432405/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/07/em-cung-acoustic.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/9145418681236432405'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/9145418681236432405'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/07/em-cung-acoustic.html' title='Đêm cùng Acoustic'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-6095756487578917111</id><published>2010-06-23T14:13:00.000+07:00</published><updated>2010-06-23T14:14:03.267+07:00</updated><title type='text'>Spiritual GPS</title><content type='html'>Một người thuyết giảng và truyền cảm hứng phải là người sau khi kết thúc câu chuyện của mình vẫn còn làm người khác chưa đã và tiếp tục đem ra để thảo luận hoặc đào sâu hoặc đơn giản hơn là lặp lại những câu nói thú vị. Ít ra những điều đó phải hội tụ ở Cha xứ thế mà trong cả năm nay tôi chỉ mới cảm nhận nó hôm chủ nhật vừa rồi. Cha là Đức giám mục của Alberta [chắc thế] và hôm nay Cha đến nhà thờ này [Vicent Liem, chuyên giảng tiếng Việt] để làm ban bí tích thêm sức cho các em. Nghĩ cũng thú vị, bài đọc đáp lễ và các bài thánh ca là tiếng Việt duy chỉ có bài giảng phần quan trọng nhất là tiếng Anh, thú vị và dễ hiểu trong hoàn cảnh đó. Nếu như không nhìn thấy Cha lúc đầu lễ tôi thiệt sự không thể tưởng tượng ra hình ảnh của Cha khi nghe Cha cất giọng lên, thánh thót [hơi quá một chút] và trong trẻo, nhiều âm vực cao và rất cuốn hút quan trọng một điều là Cha nói tiếng Anh rất dễ nghe  .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mở đầu bài giảng bằng một câu nói đùa tạo không khí và sự dẫn dắt vào câu chuyện của Cha quá tuyệt vời. Nhân dịp Giáng sinh Cha mua tặng mình một món quà cực kì thông minh và tuyệt vời thiết bị định vị toàn cầu GPS. Nó thông minh thế nào tuyệt vời thế nào thì những ai đã kinh qua lái xe lần đầu hay lần đầu tiên đến thành phố lạ ắt sẽ thấu hiểu hết. Dù bạn đi đâu đúng hay sai hướng chệch quỹ đạo hay trật đường ray thì giọng GPS luôn cho bạn biết con đường bạn nên đi để đến điểm đích. Nó không bao giờ phê phán mỗi khi bạn đi sai, đi không đúng việc của nó đơn giản chỉ là reroute và lại bắt đầu hướng dẫn ban con đường nên đi. Bạn có thể đi sai không nghe lời nó hay muốn thử cảm giác tự mò mẫm dù gì thì gì cuối cùng bạn cũng sẽ yên tâm vì bên bạn luôn có một hướng dẫn tuyêt vời và luôn luôn đúng, đăc biệt không bao giờ chỉ trích bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và thật ra trong cuộc sống của chúng ta cũng thế chúng ta nên có thiết bị định vị tâm hồn và hướng dẫn chúng ta, thiết bị ấy nó không hữu hình toàn vẹn dễ sợ dễ chạm như GPS nhưng một cách nào đó nó không khác mấy “spiritual” GPS. Người chính là một thiết bị định vị một nguồn sống và ánh sáng dẫn dắt chúng ta và là Người không bao giờ chỉ trích và luôn bên cạnh ta mỗi khi vấp ngả, sa đọa. You should let your spritual GPS guide and lead you to the way you are calculating.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-6095756487578917111?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/6095756487578917111/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/06/spiritual-gps.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/6095756487578917111'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/6095756487578917111'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/06/spiritual-gps.html' title='Spiritual GPS'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-2560850064712729492</id><published>2010-06-15T06:16:00.003+07:00</published><updated>2010-06-18T05:51:56.216+07:00</updated><title type='text'>Lý</title><content type='html'>&lt;a href="http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-album/Ly-s-Collection-Le-Cat-Trong-Ly.231492.html"&gt;&lt;br /&gt;Music&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi sáng bắt đầu bằng rất nhiều điều nhẹ nhàng và bình yên và nhạc của Lý là một trong những điều giản dị đó.  ”Xin hãy đến đây, tôi kể cho nghe câu chuyện về một người điên rất vui…tôi thèm làm người điên” Làm người điên trong kiếp sống phong trần, làm người điên trong thế giới cũng lắm những thứ điên loạn, làm một người điên vui thú của những người điên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau ấy tỉnh dậy để sống cuộc sống khác nhiều mặt nạ hơn, giả hơn thật hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể gọi hôm nay là sáng bình yên cùng Lý nhưng cũng có những gợn sóng nho nhỏ và dĩ nhiên không liên quan đến Lý chỉ Lý tạm thời là một điều dẫn dắt. Vì thế ngày hôm nay của tôi sẽ là của Lý tôi sẽ viết, sẽ nghe sẽ cảm và bộc lộ mình trên nền nhạc của Lý. Em bảo rằng giong của Lý trong trẻo, giàu cảm xúc và rất mộc. Tôi đã trải qua những cung bậc cảm xúc cùng giọng hát ấy, tôi muốn tắm mình trong ấy để mặc sức tung bay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Can, 190510&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;rãnh rỗi lục lại mấy entry cũ bên blog kia sang đây&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-2560850064712729492?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/2560850064712729492/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/06/ly.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/2560850064712729492'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/2560850064712729492'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/06/ly.html' title='Lý'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-5027811304056912983</id><published>2010-02-20T17:51:00.002+07:00</published><updated>2010-02-21T14:16:05.770+07:00</updated><title type='text'>Philippines kí sự</title><content type='html'>&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Chắc phải tập viết lại mảng kí sự những chuyến đi theo hướng thấy gì viết đó hơn là kèm nhiều cảm xúc quá thành ra rất là lan man. Hôm nay tình cờ đọc cái gì đấy nên tìm lại bài viết &lt;a href="http://phinstar.multiply.com/journal/item/53/53"&gt;này&lt;/a&gt; rồi sực nhớ hình như mình chưa viết về chuyến đi &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;st1:country-region st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Philippines&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/st1:country-region&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Bali&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; và cả Lào nữa, hi vọng sẽ viết từ từ mở đầu là chuyến đi gần đây nhất. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;st1:country-region st="on"&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Philippines&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Tôi đến &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Manila&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; vào một ngày xuân trước Tết trời cũng quang đãng và không mưa. Tôi có thói quen cố gắng thu gọn tầm mắt của mắt tạo cái nhìn sơ khảo khi thông báo máy bay gần hạ cánh. Tôi sẽ choàng tình và ngưỡng cổ ra cái khung cửa sổ be bé phóng tầm mắt từ trên cao. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Tôi không hạ cánh ở Manila mà dừng ở phi trường Clark cách &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Manila&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; khoảng 1.5 giờ xe chạy vì ham vé máy bay rẻ của AirAsia. Từ trên cao Phil trong mắt tôi là đồi núi chập chùng và biển với biển nhưng núi có phẩn đặc biệt và hung vĩ hơn nhiều hình khối kì lạ mà tôi chưa có dịp thấy trước đó. Sân bay &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Clark&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; field nhỏ, hải quan không thân thiện lắm hình như phía trước bàn đóng dấu có để câu cấm buông lời văng tục hoặc xỉ và nhân viên. Tôi nghĩ bụng thì nhân nào quả đó chứ gì.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Bắt bus trực tiếp từ Clark đến &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;st1:city st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Pasay&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/st1:city&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; city (thuộc &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;st1:city st="on"&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Manila&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;) mất P350, không đắt lắm xe máy lạnh chạy êm và không đón khách chạy 1 tuyến thẳng đến bến. Cảnh trí 2 bên thì hỡi ơi nước Đông Nam Á nào cũng thế, gần vào Manila thì có khác một chút nhưng cảm giác thì vẫn vậy. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Hệ thống giao thông tốt hơn VN, cầu vượt lằn ranh tuyến phân luồng tốt hơn VN hoặc giả bây giờ ít tím được nước nào so sánh được với VN trong mảng cơ sở hạ tầng về giao thông rồi. Xe 4 bánh hoặc hơn 4 bánh khá nhiều, ít xe máy, mô hình xe jeepney khá phổ biến, cả tricycle và xe ngựa lọc cọc nữa ( cái này thì có ở 1 vài khu vực). Tôi thích jeepney sặc sỡ, lòe loẹt có gì đó rất Phil đi jeepney mát mà lại rẻ không khoái mới lạ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Tôi đến Phil đúng lúc đang diễn ra cuộc tranh cử tổng thống bởi thế khắp nơi giăng hình treo hình các loại, ko biết là ai nhưng thấy cũng đẹp trai cứ tưởng diễn viên ca sĩ sau ra mới biết là ứng cử viên tổng thống. Biển quảng cáo treo đầy, vẽ đầy và dán đầy khắp các xe cái này VN mình chưa áp dụng trong khi các nước bạn làm đấy hết rồi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Tôi hơi ngạc nhiên về bano quảng cáo ở đây vì hầu hết là nam từ khoe mặt, khoe dáng đến khoe cơ các loại chẳng thấy hoặc rất ít thấy các chị. Hình như mấy anh khoe cơ ấy đều là gay hêt đó nếu tôi nhớ không lấm có lần người bạn đồng nghiệp bảo tôi cặp đồng tính đình đám ở Phil là 2 anh ca sĩ diễn viên gì đó đẹp trai phải biết, lúc khoe hình xong tôi cứ ngẩn ngơ sao uống thế không biết.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Cuộc sống của người Phil chủ yếu xoay quanh các mall, tôi cảm giác mọi hoạt động của họ chỉ quanh quẩn trong cái mall bởi vậy mới nói cái mall nào mall to ơi là to có cái đi 2 ngày 2 đêm cũng chưa chắc hết, mall lớn nhất châu Á cũng nằm ở Phil đấy, ghê thiệt. Khỏi phải nói thì cũng biết được sự đa dạng của đại megamall như thế này ở Phil, gần như có tất cả mọi thứ ngoại trừ khí thiên nhiên J&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Người Phil thích âm nhạc khắp nơi chỗ nào cũng nghe tiếng nhạc cả. À phải công nhận radio ở Phil nhạc phát hay ơi là hay mà lại không có quảng cáo hay giới thiệu gì cả, nó cứ phát nhạc từ giờ này qua giờ khác, lúc đầu cứ tưởng là đang chơi mp3 sau mới phát hiện là radio của nó. Bởi thế hình như leo lên xe là mọi người bật đài à, cái này tôi cực thích luôn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-left:.5in;text-indent:-.5in"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;(cont)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-left:.5in;text-indent:-.5in"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:small;"&gt;Bữa sau viết tiếp, tạm hôm nay thế thôi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-5027811304056912983?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/5027811304056912983/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/02/philippines-ki-su.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/5027811304056912983'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/5027811304056912983'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/02/philippines-ki-su.html' title='Philippines kí sự'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-5711972352495587071</id><published>2010-02-20T17:11:00.000+07:00</published><updated>2010-02-20T17:12:49.072+07:00</updated><title type='text'>Đỏ đen đầu năm</title><content type='html'>&lt;p class="MsoNormal"&gt;Càng &lt;a href="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=364379&amp;amp;ChannelID=89"&gt;đọc&lt;/a&gt; càng thấy bực mình, càng thấy điên&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Lúc lại bài viết cũ &lt;a href="http://phinstar.multiply.com/journal/item/53/53"&gt;ở đây&lt;/a&gt;, dường như cái hiện trạng đỏ đen ngày càng nhiều chứ chẳng thuyên giảm, chạy theo những phút giây cờ bạc để rồi như thế &lt;a href="http://www.rfa.org/vietnamese/programs/OverseasVietnamese/Young-Sex-Slave-Become-Child-Trafficking-Rescuer-ThTruc%20-01282010202712.html?searchterm=None"&gt;này&lt;/a&gt; gây ra đau khổ cho những đứa con. Ta khink!&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-5711972352495587071?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/5711972352495587071/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/02/o-en-au-nam.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/5711972352495587071'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/5711972352495587071'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/02/o-en-au-nam.html' title='Đỏ đen đầu năm'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-802866041138823095</id><published>2010-02-16T17:32:00.000+07:00</published><updated>2010-02-16T17:33:04.815+07:00</updated><title type='text'>Hổ và con gái</title><content type='html'>&lt;p class="MsoNormal"&gt;Lầm rầm trước Tết đã có nhiều bài viết sách rồi báo chí về vụ con gái tuổi Dần, tôi đọc cho vui nhưng hôm nay bỗng có hứng viết gì đấy vì năm nay tháng 5 này gia đình tôi sẽ đón một thành viên và có thể cháu gái tuổi Dần như dì của nó.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Đọc bài này &lt;a href="http://vnexpress.net/GL/Doi-song/2010/02/3BA186C8/"&gt;ở đây&lt;/a&gt;, cái hình minh họa kháu khỉnh bụ bẫm thế kia sao nội dung chẳng xinh xắn tí nào, sao lại sợ con gái tuổi Dần sao lại vì một cái tuổi mà sợ và thậm chí tước đi quyền sống của một đứa trẻ. Hôm qua chat với một Ashley tôi bảo tôi thỉnh thoảng cũng đi coi bói nhưng chỉ tin những điều tốt và những gì khen mình thôi, còn những thứ ngược lại tôi chẳng tin đó cũng là một cách để tìm niềm vui trong coi bói đó, quan niệm của tôi. Thật ra đã là con gái thì nhiều hay ít cũng thích nghiên cứu mấy vụ bói toán nhưng nghiên cứu như thế nào và tin ở mức độ nào thì tùy mỗi người, với tôi nó chỉ dừng ở mức vui không hơn không kém&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Trờ về câu chuyện của cháu, tôi có lo cho cháu không, hoặc đặt câu hỏi cho mình tôi có lo cho mình không? Không chần chừ gì cả tôi phán ngay là không. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Tôi tin cháu tôi sẽ được nuôi dưỡng và sinh trưởng trong một môi trường tốt và hạnh phúc là tự bên trong mình lan tỏa ra bên ngoài và những người xung quanh không phải chỉ vì một chữ tình duyên. Cả anh chị đầu bảo có lẽ cháu sẽ giống tôi, thật lòng mà nói nếu thiệt vậy tôi thấy cháu sẽ hạnh phúc vì tự lúc nào tôi cũng hạnh phúc mà. Nói một cách khác hãy để con Hổ này làm gương và hướng dẫn cho tiểu Hổ sắp chào đời thấy cuộc đời đa dạng phong phú mạnh mẽ độc lập phóng khoáng …của một con Hổ đáng sống như thế nào.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-802866041138823095?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/802866041138823095/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/02/ho-va-con-gai.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/802866041138823095'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/802866041138823095'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/02/ho-va-con-gai.html' title='Hổ và con gái'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-4527561924517380484</id><published>2010-02-01T14:03:00.000+07:00</published><updated>2010-02-01T14:04:29.686+07:00</updated><title type='text'>Một tháng hai</title><content type='html'>&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Tháng 2 về, Valentine đến và Tết vẫy gọi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Hôm nay đã là ngày mấy âm lịch rồi thế nhỉ? Ở nhà thì đã có không khí Tết rộn ràng chưa ta? Mọi thứ có khác biệt gì nhiều lắm không? Nên chăng mình đang sống lại àh nhớ thì đúng hơn thời điểm này một năm trước những ngày thức ròng mòn mỏi đếm ngược Tết trong tâm tưởng. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Quen là từ đáng sợ cả về nghĩa lẫn cảm giác theo mình là thế nên mình chẳng thích “quen” nhưng đôi khi nó lại là một phương thuốc phương cách để bảo vệ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Mấy hôm nay mình thức rất khuya hay gọi là ngủ rất sớm cũng được toàn là sáng sớm tầm mặt trời vừa ló dạng thì mình sẽ bắt đầu yên giấc nồng, có hôm mình ngủ hơn nửa ngày nhưng cũng có lúc chỉ chợp mắt được 2-3 tiếng, mọi người nhìn vào sẽ bảo đồng hồ sinh học như thế thì sống chẳng thọ. Uhm thì bàn về cái sự sống và cả sự chết, cơ mỗi ngày nhận thức của mình càng mông lung có lẽ mình thật sự là một Extrovert là người dễ bị tác động bởi những yếu tố bên ngoài. Chết thì không khó sống mới khó trong thời gian ngắn mình dùng câu này khá nhiều với những đối tượng khác nhau bao gồm cả mình.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Bạn hỏi thế mày đã ổn chưa mình trả tiếp lời đồ thị hình sin lúc lên lúc xuống giờ thì đang lên nên không sao. Nó bảo phải chi nó vẽ hàm hằng số cho mình để 1 đường thắng mà đi khỏi “3 up 7 down” theo chu kì mà bước sóng ngày càng ngắn lại. Lạ một điều là bản thân tự thấy lạc quan và khá yêu đời chỉ là một vài người/ sự kiện làm mình suy nghĩ, chẳng hạn như trò chuyện với một bé vừa tốt nghiệp khoa điều dưỡng và biết được mức lương của em hay chat với một bé bảo đã từng tự tử rất nhiều lần bằng nhiều cách hay phát hiện nhiều thứ quá phi lí, quá nhảm nhí hay bla bla bla….nhiều nhiều thứ lắm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Thôi túm lại là mừng tháng hai đếm ngược 5 ngày cho chuyến đi đầu tiên của năm oh yeah&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-4527561924517380484?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/4527561924517380484/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/02/mot-thang-hai.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/4527561924517380484'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/4527561924517380484'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/02/mot-thang-hai.html' title='Một tháng hai'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-7279359748101305013</id><published>2010-01-24T16:33:00.002+07:00</published><updated>2010-01-24T16:40:12.165+07:00</updated><title type='text'>“Am I quite?”</title><content type='html'>&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;Giờ trưa chị bạn đồng nghiệp chạy lại hỏi tôi “are you a type of quite person?” Tôi đáp lại bằng nụ cười thường ngày và sau đấy là một cái lắc đầu, động tác ấy vừa dứt thì phút trầm ngâm xẹt qua. Tôi hoàn toàn hiểu nguyên do chị bạn ấy hỏi tôi một câu hỏi mà có lẽ tôi sẽ không bao giờ nghĩ được đặt ra cho mình. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;“Am I quite?” – yes, absolutely definitely quite.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;Tôi tiếp lời chị bạn “you’re not the only one asking me this kind of question” Cuộc sống vẽ ra cho tôi những vòng tròn, uh là những vòng tròn rập khuôn dù có thỉnh thoảng thay đổi về kích thước nhưng cũng là 1 vòng tròn hoàn toàn kín. Đó không phải là vòng tròn bè bạn vui đùa giỡn hớt càng không phải vòng tròn tình thân cũng như tình gì đấy. Đó là vòng tròn khép và chỉ một nhân vật độc diễn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;Câu hỏi của chị bạn làm tôi nhớ ngày hôm qua của mình, tôi thức dậy khá muộn vì đi ngủ quá sớm 5am. Tôi nấu ăn và dùng tạm bữa trưa, cũng là bật máy để nhạc văng vẳng 2 bên loa rồi thả mình vào thế giới ảo, xong xuôi không còn gì kết nối tôi đọc sách rồi lại díu mắt ngủ chẳng hay. Mở mắt cũng là lúc chuẩn bị đi lễ, trước khi ra khỏi nhà vừa kịp say “hi” với thằng nhóc ở cùng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;Sự kiện diễn ra có vậy, sau lễ là chợ rồi về nhà, gặp đôi vợ chồng ở cầu thang bấm giữ thang máy cho mình, tôi nói “thank you”. Ra khỏi cửa thang máy chuẩn bị vào căn hộ của mình tôi lượm trái banh cho thằng nhỏ nhà đối diện sau câu nói thank you của nhóc là từ “your welcome” từ miệng tôi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;Xong, ngày của tôi đánh dấu bằng 5 từ vỏn vẹn, 5 từ rất giao tiếp không đầu không đuôi chẳng ý nghĩa gì cả, cứ như một cái máy hoặc như một ẩn sĩ sợ hãi khi tiếp xúc với con người. Có điều trong bộ não của mình, tôi đã suy tính và phân tích mình giao tiếp như 1 người bình thường, tôi cảm giác mình nói rất nhiều, chia sẻ rất nhiều cứ như đó là thế giới thật. Tôi chẳng phân biệt đâu là thật và đâu là ảo, cái ảo là đo động thái của mình hay do nó không hiển hiện bằng mắt trần.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;Hình như trong lúc chat, bạn có hỏi rằng “mày đã thật sự chán nản hay sao?” Tôi không trực tiếp trả lời câu hỏi ấy mà chỉ bảo rằng tôi muốn thay đổi, tôi sợ đến một ngày mình chỉ có thể sống một mình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-7279359748101305013?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/7279359748101305013/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/01/am-i-quite.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/7279359748101305013'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/7279359748101305013'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2010/01/am-i-quite.html' title='“Am I quite?”'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-552324402760141867</id><published>2009-12-14T10:59:00.010+07:00</published><updated>2009-12-14T13:06:51.062+07:00</updated><title type='text'>51 photos of the year 2009</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.life.com/image/90300971/in-gallery/37802/2009-photos-of-the-year"&gt;Pictures&lt;/a&gt; explain themselves...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;From Nason photographer and viahe.org, I have known those contest of photography and been following since then it may 2-3 years. Those pictures from these really inspired and have their own meaning or stories. We just simple see and feel.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-552324402760141867?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/552324402760141867/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/12/2009-photo-of-year.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/552324402760141867'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/552324402760141867'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/12/2009-photo-of-year.html' title='51 photos of the year 2009'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-6026776629735384397</id><published>2009-12-11T09:11:00.002+07:00</published><updated>2009-12-11T09:13:39.925+07:00</updated><title type='text'>Ánh trăng và dejavu</title><content type='html'>Tối qua đang nằm ngủ hình như mơ màng nghĩ ra cái tiêu đề cho bài viết này, cảm giác như nhất định phải viết vậy mà sáng nay cũng loay hoay mãi nhớ ra được 4 chữ ở trên “ánh trăng và dejavu”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên do có từ “ánh trăng” thì ắt hẳn là do cuốn “kỳ án ánh trăng” ám ảnh mình sau 1 mạch đọc len lén trong giờ làm việc thế mà cũng xong còn cướp đi 20p ở nhà đọc cho hết 3 chương cuối. Thì cuối cùng cũng hết, chẳng mộng mị gì nhiều chỉ có lúc tắm thì lại suy nghĩ đến nó. cơ mà lại tà thế phải đợi đến lúc tắm cơ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dường như hình ảnh ánh trăng dễ đi kèm với những điều kì bí và vô tình bị gán ghép cho cảm giác rợn rợn hay cả cái ác, không chỉ có Quỷ cổ nữ mà cả  Gosho Aoyama cũng vẽ nên cái ánh trăng ấy kết hợp với bài Moonlight của Beethoven, thành thử ra cái bài hát này hình như có khuôn mẫu. Ai mà yếu bóng vía mà thích lãng mạn mà lại đã từng đọc 2 người trên, hôm nào thích ngằm trăng mà nghe Moonlight thì ắt hẳn sẽ lạnh lạnh sống lưng cho xem.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái post này không nhằm mục đích review vì tự biết bản thân không có giỏi review sách chỉ viết lăng nhăng vài thứ cần phải viết thôi. Cuốn này khá hấp dẫn nếu không cũng không lôi kéo mình mất cả ngày len lén như thế, các tình tiết gay cấn, li kì hồi hộp đúng chuẩn của truyện kinh dị, hình ảnh âm thanh ma quái phần mở đầu, dẫn dắt đều rất chuẩn. Bạn mình bảo phần đầu thì hấp dẫn nhưng kết thì không thú vị bằng còn mình thì lại nghĩ kết như thế thì khá thỏa mãn mình gần như trả lời được hết những vướng mắc và mấy câu hỏi đặt ra trong suốt câu chuyện. Phải nói là hai vợ chồng này có khả năng tư duy logic khá tốt và kiến thức về y học cộng thêm các yếu tố tâm linh tạo ra tác phẩm mà nếu sửa soạn chút làm kịch bản phim là số dzách. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chung vì là chuyện kinh dị nên chủ yếu là đánh vào sự gây cấn và tình logic các yếu tố khác không làm nổi bật như tình yêu, xã hội bla blab la. Tuy nhiên nó cũng làm mình nghĩ và liên tưởng chút ít về một giai đoạn của Trung Quốc. Dạo này mình nghĩ nhiều về từng giai đoạn thời kì cho nên nó làm mình liên tưởng đến Việt Nam. Có chăng lại đa đoan sách giải trí thôi mà nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Uhm đổi sách một chút cũng hay, chứ cứ Paul Austen hay Murakumi hoài thì cứ vòng vòng trong ánh trăng mờ tỏ chứ không có sáng trưng như cuốn này. Đọc cho gọn gang dứt khoát, hôm sau lại cày tiếp Kafka on the shore &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói tiếp chủ đề thứ hai dejavu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện là cách đây hai hôm chat với người bạn thì bỗng nhiên cảm giác dejavu xuất hiện. Vậy nên kết hợp ánh trăng và dejavu tạo cái tiêu để giật gân tí cũng okay nhỉ.&lt;br /&gt;Mấy điều bạn nói hình như mình đã gặp ở đâu đó, đọc ở đâu đó mà cảm thấy rất gần gũi cái hồi bạn hỏi “bộ mày cũng có suy nghĩ ấy à, cái này chị là cảm giác nên thật khó để diển tả với mày”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói thật là tôi chưa xác định rõ mình đã từng có suy nghĩ ấy hay chưa chỉ thấy nó quen quen và tôi hẹn hôm nào ấy sẽ suy nghĩ cho thấu đáo hoặc đợi dịp nào ấy cảm giác đó lại về sẽ giải thích với bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù sao chat với bạn xong tâm cũng vơi được phần nào, chuyện gì đến ắt sẽ đến và nếu như đã quyết định thì cứ thế mà đi vậy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-6026776629735384397?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/6026776629735384397/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/12/anh-trang-va-dejavu-toi-qua-ang-nam-ngu.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/6026776629735384397'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/6026776629735384397'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/12/anh-trang-va-dejavu-toi-qua-ang-nam-ngu.html' title='Ánh trăng và dejavu'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-3903037424013410627</id><published>2009-12-06T09:57:00.002+07:00</published><updated>2009-12-06T10:07:54.249+07:00</updated><title type='text'>Xem để thức tỉnh</title><content type='html'>Mượn tiêu đề trong bài báo của Tuổi trẻ đặt cho tiêu đề bài viết của mình “xem để thức tỉnh” nhưng mà là xem gì, thức tỉnh điểu gì. &lt;a href="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=351583&amp;ChannelID=3"&gt;Link&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lần ghé vào FB của một người bạn đang tham gia dự án ở Hawaii có đăng tấm hình về Copahogen December, chẳng biết mô tê gì sau ấy thì các bài báo từ từ đồng loạt có những thông tin về nó. Trước ấy cũng trên tuổi trẻ công bố danh sách các nhà thám hiểm Nam cực của đoàn Việt Nam, tựu trung mọi vấn đề liên quan đến “biến đổi khí hậu”. &lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;Biến đổi khí hậu toàn cầu  4,660,000 kết quả&lt;br /&gt;Biến đổi khí hậu là gì         1,430,000 kết quả&lt;br /&gt;Biến đổi khí hậu ở VN          5,270,000 kết quả&lt;br /&gt;Biến đổi khí hậu tại VN          6,220,000 kết quả&lt;br /&gt;Biến đổi khí hậu trên thế giới   2,860,000 kết quả&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe, đọc nhiều nhưng thật ra một người trẻ như tôi thì có thể làm những gì để góp phần giảm bớt cái sự biến đổi khí hậu ấy, phải chăng chỉ cần đăng kí vào một diễn đàn nào đó, kêu gọi mọi người liên kết lại rồi tổ chức abc lên tiếng góp phần làm giảm biến đổi khí hậu. Nói thật ra thì ý thức thì tôi đã có những bằng cách nào và hình thức nào để góp phần vào việc ấy thì tôi chịu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai cũng biết hầu hết nguyên nhân dẫn đến biến đổi khí hậu là do hiệu ứng nhà kính, lượng chất thải khổng lồ được quăng vào không trung do tần suất tiêu thụ quá mức của các nhà máy công nghiệp trên khắp thế giới chủ yếu vẫn là các nước phát triền và các nước mới nổi. Cho nên cái suy nghĩ ấy dẫn đến sự hiểu kêu gọi các quốc gia là nguyên nhân trực tiếp gây ra hậu quả đó, chứ cá nhân tôi thì có thể làm được gì. Nghĩ thì cũng đúng nhưng thật tế thì lại sai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi lại trở về với ý nghĩ của mình ở trên, thiết nghĩ không chỉ đơn thuần kêu gọi hô hào mà là những hành động thiết thực từ chính bản thân mỗi người cho ý thức bảo vệ môi trường và chống biến đổi khí hậu. Tôi xin bỏ lửng cái hành động thiết thực ấy cho các nhà tuyên truyền vì bản thân tôi cũng đang đi tìm nó.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-3903037424013410627?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/3903037424013410627/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/12/xem-e-thuc-tinh.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/3903037424013410627'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/3903037424013410627'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/12/xem-e-thuc-tinh.html' title='Xem để thức tỉnh'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-9212213547578868314</id><published>2009-12-05T17:47:00.002+07:00</published><updated>2009-12-05T17:48:45.750+07:00</updated><title type='text'>Chuyện trên nền Igor</title><content type='html'>Bên khung cửa sổ một quán café sang trọng, người nhạc sĩ bắt gặp những khoảnh khắc chân thực của cuộc sống thường ngày. Tất cả hóa thân thành những nốt nhạc kỳ diệu, nối kéo nhau thành một bản hòa tấu hoàn hảo về sự bình dị của thế giới xung quanh. Giai điệu tuyệt vời có thể khiến những thiên thần buồn bã nhất cũng phải lắng nghe và cảm nhận, rằng cuộc sống luôn tươi đẹp và không bao giờ hết hi vọng…( trích)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=Sz1idnMQFOA"&gt;Link&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện mở ra vào một ngày cuối tháng 11, bằng những cảm xúc tinh tế dịu ngọt nhẹ nhàng những giai điệu trầm bổng cùng những hình ảnh trong Sad angel đã xát vào tôi một vết cắt dù rằng đó là vết cắt êm dịu, ngọt ngào. Igor Krutoi có khả năng tinh tế bằng những video clip tràn đầy hình ảnh qua từng cử động nhỏ của vạn vật diễn ra xung quanh, những chuỗi hình ảnh nối tiếp nhau, 1 câu chuyện bên ngoài cửa sổ quán café. Nhưng nó đâu chỉ dừng dở đấy, đó còn là một chuỗi những tác động đến người nghe. Nhạc của Igor là những câu chuyện, là cảm xúc tựa như những vở kịch câm chỉ có hình ảnh và tất cả đều để những thanh âm của tiếng nhạc ùa vào từng ngõ ngách tâm hồn người nghe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện lại tiếp tục mở ra nhưng là lùi về quá khứ của vài giờ trước, vài ngày trước và thậm chí là vài tháng trước. Những thời điểm ghi nhận trước tháng 12. Những mẫu chuyện và đối thoại ngắn của nhân vật trên nền nhạc của Ignor, tôi sẽ vẽ mà không tôi sẽ kể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một người trẻ đang than vãn về mình về sự cô độc về cuộc sống chỉ có những thói quen lặp lại hằng ngày về công việc nhàm chán và về mọi thứ đang diễn ra xung quanh cô đều trở nên vô nghĩa. Cô gái ấy từ chối mọi thứ, cô sợ phái xúc động cô sợ những thông tin đánh thức cô dậy và cô tạm chọn cách của gấu- ngủ đông, Cô ngủ vùi và như một người máy được lập trình từng cử chỉ của mình. Cô không đấu tranh đề tìm hiều cô là ai và cô muốn làm gì, khi không đấu tranh cô thấy nhẹ nhàng như trút bỏ một sự phiền toái nhưng cũng tại thời điểm đó cô biết mình đang không tồn tại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản nhạc dường như chậm 1 nhịp và ngừng hẳn. Rồi như có cơn gió nhẹ đánh thức người nhạc sì phải khải tấu tiếp để hoàn thành bản nhạc ngẫu hứng của mình sau màn mở đầu trầm u uất. Tiếng gió, tiếng nước chảy, tiếng của thiên nhiên những thanh âm ấy do cô tự tưởng tượng ra. Cô bắt đầu cho mình một thói quen mới trong những nhịp sống cũ. Cô quen bạn một ngày cuối tháng. Cô quen thêm những người bạn, một đàn em. Bạn và những người bạn chào đón cô bằng những cuộc hẹn cho tháng 12, một cánh cửa một hi vọng mới mở ra, để cô thấy mình lại sống khác hơn một tí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian lại lùi về thêm chút nữa, một ngày thứ hai cũng cô gái ấy sau một đêm thức trọn và ngủ vùi cô nhận được thư. Thư hạnh phúc và trách móc, cô hồi âm mà lòng bình yên. Cô nghĩ mình hiểu. Định nghĩa cho sự cô đơn là như thế nào? Cô gái ấy không tìm được câu trả lời qua sự so sánh. Thật ra nó có tương đồng hay không hay cô cố ép bản thân vào hoàn cảnh đặc biệt, trái ngược, phải chăng cơ bản cô đơn chỉ có một người ta chỉ cố uốn nắn và bóp méo nó thành nhiều thành phần và mức độ khác nhau. Cô sẽ không tìm và thôi tìm câu trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giai điệu dồn dập, vồn vã như đẩy nhân vật chính của câu chuyện lên đến đỉnh điểm. Cô sẽ đi, sẽ chạy bằng mọi cách để dịch chuyển vì cô biết thời gian đang đến. Phút giao của ngày đã đến, phút giao của tháng đã đến. Tháng 12 của cô.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-9212213547578868314?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/9212213547578868314/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/12/chuyen-tren-nen-igor.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/9212213547578868314'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/9212213547578868314'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/12/chuyen-tren-nen-igor.html' title='Chuyện trên nền Igor'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-7981492369879921433</id><published>2009-11-12T13:07:00.002+07:00</published><updated>2009-11-12T13:11:22.597+07:00</updated><title type='text'>For travel in 2010</title><content type='html'>Bé trà xanh be bé có đấy thì vào đấy nha.&lt;br /&gt;Tạm thời dùng opt này đỡ để bàn chuyện quan trọng hen&lt;br /&gt;Sau đây là các địa điểm tao muốn đi thằng AirAsia offer&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Yogokata, &lt;br /&gt;2. Phuket, Chiangmai&lt;br /&gt;3. Myanmar&lt;br /&gt;4. Sri Lanka&lt;br /&gt;5. China ( nhưng đang suy tính có làm 1 big plan dc ko)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-7981492369879921433?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/7981492369879921433/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/11/for-travell-in-2010.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/7981492369879921433'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/7981492369879921433'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/11/for-travell-in-2010.html' title='For travel in 2010'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-8065569526921344114</id><published>2009-10-08T13:05:00.001+07:00</published><updated>2009-10-08T13:05:18.618+07:00</updated><title type='text'>Laos – Day 6 [08/09/09]</title><content type='html'>Ngày của chatting&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự kiện đáng nhớ của ngày là cảm giác backpacker life hiện rõ lắm lắm giờ đã hiểu câu hỏi khi ở Bali thấy tụi Tây cầm chai bia đi vòng vòng các bar, club đi đến đâu tay bắt mặt mừng đến ấy, giờ đã hiểu đã hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bắt đầu từ đoạn buffet rau ( again vì món này vừa rẻ lại ngon) chat với 2 người bạn Nhật, lúc đầu tưởng họ là couple nhưng sau mới biết họ cũng chỉ gặp nhau ở đây trên đất nước Lào. Mình lân la tám tiếc rồi Thương hối về mua đồ ăn tối rồi lại gặp anh bạn Hà Lan ngày đầu đến Luang ngồi cùng tuk tuk. Sau ấy lại gặp Joanna và Barbara trong chợ rồi lại lướt qua Dana hẹn cùng uống café. Cảm giác ấy thật tuyệt, mọi thứ trở nên thân thuộc gần gũi lạ thường, bạn ở khắp nơi ở mỗi bước chân mình đi họ đến từ rất nhiều quốc gia khác nhau và tập trung lại tại 1 nơi và làm bạn cùng nhau tại 1 thời điểm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối ấy lại là cuộc trò chuyện thú vị với Dana - cô bạn người Đức đã sống ở Luang gần 2 tháng và qua Lào 4 lần – và Richard Allen – nhạc sĩ người Mỹ . Hai người ở 2 vùng khác nhau bà bằng nào đó lại có những nét tương đồng, những người lập dị, tự do và cô độc. Rich ard đi lang thang cùng cây đàn của mình để tìm cảm hứng sáng tác còn Dana cũng đang trên cuộc hành trình tìm đam mê cuộc sống. Và tại đây trên mảnh đấy Lào nhỏ bé chúng tôi 1 người từ Mỹ, 1 người từ Đông Đức và 1 từ Việt Nam cùng ngồi lại chia sẻ những vấn đề cuộc sống và cả chính trị. Sự phân lập thú vị và trùng hợp kể cả sự đối kháng ngẫu nhiên cho chủ đề chính trị. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bạn Dana làm tôi suy nghĩ rất nhiều, cô có khả năng đam mê ngôn ngữ có thể nói được Đức, Anh, Pháp, 1 ít Indo, 1 ít Chinese và Lào. Ở mỗi nơi Dana đặt chân đến cô sống cùng không khí của nơi ấy và thở cùng 1 nhịp với  người dân nơi ấy có lẽ đó là lí do Dana đã nhiều lần quay lại Lào, cô yêu sự giản di của con người Lào và cả sự nồng ấm của Luang. Khi trở về Đức cực lực làm việc để dành tiền rồi lại lên đường khăn gói ra đi. Dana vẫn đang vùng vẫy giữa những lựa chọn của bản thân liệu rằng cô vẫn tiếp tục sống như thế hay hoàn thành sứ mệnh của 1 người sống đời sống thường, đại học gia đình sự nghiệp…&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-8065569526921344114?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/8065569526921344114/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/10/laos-day-6-080909.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/8065569526921344114'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/8065569526921344114'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/10/laos-day-6-080909.html' title='Laos – Day 6 [08/09/09]'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-6281527945057959653</id><published>2009-10-08T11:24:00.000+07:00</published><updated>2009-10-08T11:25:29.474+07:00</updated><title type='text'>Laos – Day 5 [07/09]</title><content type='html'>Ngày của walking và climbing&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã vẽ ra lịch trình của ngày từ tối hôm trước…sáng dạo quanh các điểm tham quan ở Luang chiều đi Kuangsi waterfall và may thay là lịch trình y như khuôn lại thêm 1 khoản thời gian ngủ trưa giữa giờ, đi chơi mà an nhàn sung sướng hơn đi làm đấy chứ, chẳng phải hấp tấp vội vàng, chạy làng cho kịp chương trình giờ giấc gì cả, thích thì đi tiếp không thích thì về để ngủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng ở Luang trong lành và yên tĩnh tụi này dây từ rất sớm vì phải chuyển nhà nghỉ…vì khá sớm nên hàng quán vẫn chưa mở mà tôi thuộc động vật hay ăn…chúng tôi dọc theo sông Mekong và tìm được 1 nhà hàng, ở đây bán mì hoành thánh, cũng tạm được khung cảnh ngắm dòng sông Mekong đục ngầu bên dưới lững thững trôi trong cái gió dịu nhẹ của ban mai. Giá 12k tính ra cũng bằng giá của mí quán  cóc ven đường, hơi ngộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lịch trình là Royal Palace museum trước tiên dù nó nằm ngay trung tâm gần chỗ chúng tôi ơ thế mà vẫn đi lạc làm 1 vòng to rất to cuối cùng đến nơi vẫn chưa mở cửa. Đuối thế chúng tôi chuyển địa điểm kế Wat Xieng Thoang, là một đền cổ xây dựng mấy trăm năm…cũng chụp choạng lung tung, nói thật là nó không am hiểu về kiến trúc cũng như văn hóa của nó nên tôi chỉ thấy bình thường. Dọc đường đến đây có rất nhiều các ngôi chùa và đền đài khác nhau nữa kiến trúc cũng tương đương giống nhau. Nói chung là nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải nói là nhờ walking nhiều như thế chúng tôi mới phát hiện ra nhiều hàng quán ven đường lại luôn trong tư thế luôn luôn đói do hoạt động quá độ. Chúng tôi ghé vào ăn dặm món “foe” giữa buổi.  Sau đó ghé vào khu chợ để hỏi thăm tour đi thác buổi chiều, ngó thấy thời gian còn nhiều mà lại trời nắng gay gắt thế này quyết định sáng suốt của Thương được tôi ghi nhận nhiệt liệt về nhà đánh 1 giấc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kuangsi waterfall cách trung tâm Luang khoảng 20km về phía Nam đi tuk-tuk khoảng 40phút giá 50k kip bao gồm xe đi và vể kiêm vé vào cổng. thác Kuangsi có nhiều bậc, chiều cao tổng cộng khoảng 300m và đoạn cao  nhất từ trên đổ xuống khoảng 70m giống D’m bri nhà mình nhưng thác Kuangsi đẹp hơn tí. Ở đoạn phía dưới có nhiều khúc bằng phẳng mọi người có thể tắm bơi lội các loại, cái này mấy bạn Tấy rất là thích đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đường trở về Luang chúng tôi ghé thăm 1 làng dân tộc người H’mong, nhỏ thôi đi khoảng 5p là đã 1 vòng nhưng chỉ 5p ấy cũng làm tôi thấy chạnh long cho cái nghèo cái đói nó vây lấy. Cánh chèo kéo năn nỉ để du khách mua hàng của họ, và hình như trở nên tinh ranh hơn sau bao cuộc viếng thăm của biết bao nhiêu người, họ lấy cái chất trẻ thơ trong sáng để đổi lấy 1 ít tiền. Khi tôi vừa đến 1 gian hàng nào ấy, người mẹ cũng thường giục đứa con nhỏ ra chào hàng. 1 cậu nhóc tôi đoán chừng tuổi rưỡi chẳng mặc đô gì cả và miệng luôn nói “ buy for me, buy for me” Tôi tự hỏi không hiểu em có biết nghĩa của nó là gì hay nó như là 1 thói quen 1 câu cửa miệng của em khi du khách ngang qua. Sau đó sẽ là “give me money” với đôi mắt trong sáng, mặt lấm lem láu lĩnh. Tôi tự hỏi nó có khác gì quê tôi, cái nghèo vẫn dai dẳng.&lt;br /&gt;Về đến Luang thì cũng kịp lúc để leo Phusi hill để ngắm hoàng hôn, leo leo mãi mà càng đi càng vắng nên Thương định quay lại và tôi thì vẫn cương quyết, chỉ chút nữa thôi chúng ta sẽ quay lại khi cảm thấy thật sự nguy hiểm. Hoàn cảnh làm tôi nhớ đến cầu chuyện mà Nhung kể và tôi tự hỏi mình nếu như tôi và Nhung đi cùng nhau ai sẽ là người quay lại trước tiên- cười trừ chẳng biết nữa đến lúc đó sẽ hay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đồi Phousi là ngôi chùa được xây vòng vèo lươn quanh đèo, từ trên này có thể thấy toàn cảnh Luang và cảnh tượng ấy ẩn hiện dưới cái nắng yếu ớt của hoàng hôn càng lung linh huyền ảo. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay chân đồi là chợ đêm, tôi và Thương mua cá nướng, đùi gà và 1 ít lòng gà ăn tạm với buffet rau gần ấy. What a amazing food!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết thúc ngày bằng cách tự thưởng cho mình 1 suất massage chân cùng ấm trà nóng nhắn tin cho đồng bọn. :&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-6281527945057959653?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/6281527945057959653/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/10/laos-day-5-0709.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/6281527945057959653'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/6281527945057959653'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/10/laos-day-5-0709.html' title='Laos – Day 5 [07/09]'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-652487186398286161</id><published>2009-09-27T09:10:00.001+07:00</published><updated>2009-09-27T09:10:52.540+07:00</updated><title type='text'>Laos – Day 4 [06/09]</title><content type='html'>Ngày của bus&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã chuẩn bị tâm lí cho 1 ngày đi đường và vật vờ trên xe, số giờ sống trên bus ngày càng tăng theo thời gian, hôm trước từ Vientiane đến Vangvieng là 5 tiếng thì nay thì từ Vangvieng đi Luangprabang là 8 tiếng.&lt;br /&gt;Đóng hành lý dọn dẹp mọi thứ từ tối để sáng thức dậy chỉ việc ăn và vác balo rồi đi. Bữa sáng vẫn là món noodle soup quen thuộc, trong lúc chờ đợi bữa sáng dọn lên mình làm vài tấm hình để nhớ về nhà nghỉ Maylyn dễ thương này với ông chủ quán tên Joe vui tính vá nói rất nhiều.&lt;br /&gt;Tôi trong tư thế vai vác balo tay trái là giỏ xách tay phải là khẩu sung cứ bắn tới tấp từng bước chân đi qua để ghi nhận lại mọi thứ nơi này từ nhà nghỉ, con đường, bờ sống đến cây cầu và cả người bạn đồng hành đang khổ với vali hành lý quá khổ vì lí do kĩ thuật mà khuân vác cả cái vali chứ không phải là balo như tôi, chốc chốc vài phút là phải dừng lại nghỉ và thở. Chọc bạn thế thôi chứ tôi biết tôi mà khiêng nó chắc là vừa lăn vừa thở vì thật ra nó khá nặng cho quãng đường khá dài gần 15min lội bộ đến đường chính.&lt;br /&gt;Chúng tôi đã gặp lại Barbara và Joanna cùng những người bạn đến từ Scotland mà ngay từ hôm đặt chân đến sân bay Wattay tôi đã thấy. Thế đấy Lào nó bé tí nên đi đâu thì cũng gặp nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường đến Luangprabang ngoằn nghèo, hiểm trở…xe cứ lộn qua rồi lộn lại và sau này tôi mới biết nó vẫn còn đỡ hơn rất nhiều những đoạn đường sắp tới tôi trải qua. Cả đoạn đường ấy tôi lại tiếp tục vật vờ vật lộn với giấc ngủ triền miên thỉnh thoảng mở mắt ra để xem mình đang ở đâu và bao giờ thì sẽ đến nơi rồi lại nhắm mắt tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoảng 5h chúng tôi có mặt ở Luangprabang, cảm giác đầu tiên là Luang khá đẹp và yên ả thanh bình với hầu hết kiến trúc cổ thuộc Pháp xưa. Ở Luang không có nhà cao tầng, cao ốc gì cả. và cây dừa thì rất nhiều, chỉ cần ngưỡng mắt lên là thấy cả rừng dừa rợp mát. Luangprabang cao trên mực nước biển 700m theo Lonely planet, tuy thế thời tiết ở đây vẫn không khá khẩm gì vẫn oi bức có lẽ vẫn còn trong mùa nóng đấy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xe bus để chúng tôi ở trạm và theo lẽ thường ôi nào là cò khách sạn, cò nhà nghỉ, cò tuk tuk vây quanh chúng tôi. Sau một hồi trao đổi thì chúng tôi quyết định cứ lên tuk tuk vào thành phố rồi tính tiếp. Tôi chọn 1 nhà nghỉ rẻ nhất và gần central nhất. Sau ấy lại chọn căn phòng rẻ nhất của nhà nghỉ đó 50k kip/per night for 2. Phòng hơi ngộp có giường đôi, quạt trần, quạt thông gió, đèn, bàn tuy nhiên nó khá nhỏ. Vì khá mệt nên chúng tôi quyết định cứ ở tạm 1 đêm rồi mai sẽ tìm nhà nghỉ khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi làm 1 vòng dạo quanh Luang với mong muốn duy nhất là tiệm chỗ ăn tối và theo như lịch trình sẽ ăn ở nhà hàng Le Tam Tam, nghe đồn là có bán món Việt. Nhà hàng ở vị trí khá đẹp, ngay trên đường chính của chợ đêm, khung cảnh nên thơ ăn tối dưới ánh nến, nhạc êm dịu…Chúng tôi tự bảo là tự thưởng cho mình xứng đáng sau ngày vất vả đi đường mà ko ăn gì. Cũng đúng thôi đời cứ lên voi xuống chó, thôi thì cứ lên voi lúc này trước, tận hưởng trước. Thức ăn ở đây khá ngon, tôi gọi 2 món truyền thống của Lào 1 trông giống như gỏi và 1 trông như thịt trộn dồi trường ấy vì chẳng giỏi nấu ăn chỉ thích ăn thôi nên chẳng biết miêu tả nó sao nữa.&lt;br /&gt;Thả bộ và tìm được nhà nghỉ cũng gần đấy, thoáng mát hơn rộng rãi hơn và giá cũng chỉ có 50k kip. Chúng tôi quyết định sáng sớm mai sẽ dọn đi sáng sớm mai.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-652487186398286161?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/652487186398286161/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/09/laos-day-4-0609.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/652487186398286161'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/652487186398286161'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/09/laos-day-4-0609.html' title='Laos – Day 4 [06/09]'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-4027338145005196826</id><published>2009-09-24T23:45:00.000+07:00</published><updated>2009-09-24T23:46:20.791+07:00</updated><title type='text'>Laos - Day 3 [05/09]</title><content type='html'>Ngày của nước kayaking, tubing, jumping &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau một buổi chiều  để bao tử hoạt động quá mức, sang thức dậy thông thường sẽ rất đói và muốn  ăn ngấu nghiến gì đấy. Maylyn vừa là nhà  nghỉ và cũng là nhà hàng, may là thế  chỉ cần bước vài bước là đã có thức  ăn ở đấy noodle soup với thịt bò và một ly sữa cho bữa sáng, chuẩn bị cho một ngày hoạt động ngoài trời. &lt;br /&gt;Chúng tôi lại lội ngược băng qua cây cầu và đứng ở đường chính để  đợi xe đến rước, đếm chừng vài ba chiếc tuk tuk chạy dọc ngang với rất thuyền kayak treo trên trên nóc. Đúng 9am một đội gồm rất nhiều anh hướng dẫn Lào dễ thương và các bạn đi cùng đã chờ sẵn trên xe. Tôi và Thương là 2 người cuối cùng lên xe cho chuyến hành trình của ngày. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi ngồi cùng 1 cặp giáo viên người Anh dạy học tại Tây Ban Nha và 2 chị em Barbara và Joanna người Mỹ gốc Ba Lan nói huyên thuyên không ngừng nghỉ. Họ nhiệt tình sôi nổi và hỏi mọi chuyện những tip du lịch vòng quanh châu Á từ cặp người Anh. Clare và Den rất là xứng đôi, họ làm việc cùng nhau và du lịch cùng nhau cùng tận hưởng cuộc sống. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xe chở chúng tôi  đền đầu con sông Nậm cách Vangvieng khoảng 18km, gần Elephant cave từ đấy chúng tôi sẽ tham quan hang động trekking một đoạn băng qua cánh đồng lúa. Tubing cũng khá là thú vị, mỗi người được sắm 1 đèn pin đeo trên đầu ngồi trên chiếc phao di chuyến bằng cách kéo sợi dây đã được giăng sẵn. Theo anh hướng dẫn thì hang này khá sâu, người dân địa phương theo tiếng nước chảy và lùng theo dấu vết của cá mà phát hiện ra nó. Sau này thì phát triển thành tour du lịch tubing. Đến đoạn giữa hang chúng tôi đồng loạt tắt tất cả đèn pin và it’s extremely dark. Mắt tôi chưa bao giờ chạm đến khoảng không tối đến như thế, trong phút chốc tự hỏi không biết người xưa sống trong hang động như thế nào nhỉ? Bóng tối cũng là một trong những điều đáng sợ nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi trở ra theo con đường ngược lại lội dòng nước và trèo tubing đến cửa hang với bữa trưa đã được chờ sẵn, cơm chiên với thịt xiên nướng và bánh mì. Tôi dành phần bánh mì để tiêu khiển bằng cách cho lũ gà vịt ăn nhìn chúng cấu xé chạy lạch đạch giành miếng ăn thấy vui vui. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại một đoạn lội ngược đến sông Nam...từ đây cuộc hành trình mới bắt đầu...hơn 3giờ trôi trên sông chèo lái, tạt nước, hát ca vui đùa thả mình trôi theo dòng chảy của con sông, thưởng thức một ngày tuyệt vời tại Vangviêng với cảnh núi đồi nên thơ cùng những tiếng chim hót ríu rít. Tôi nhắm mắt lại và lại mở mắt ra...lặp lại rất nhiều lần như thế để não có thể ghi nhận tất cả mọi thứ đang diễn ra tại thời điểm hiện tại tác động đến mọi giác quan của tôi. Tôi đã từ vô thức cất cao giọng và vang vọng trong không gian tiếng la của mình nó cứ ngân xa và xa, tôi cảm giác mình đã hoà vào nó và là một phần của nơi này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần đến trung tâm Vangvieng dọc hai bên sông rất nhiều quán cafe, bar để khách ghé lại thử mình với nhiều trò cảm giác mình như slide, sling, swing và jump. Chúng tôi ghé lại một quán khá đông đúc chỉ cần mình dùng thức uống thì được free jump. Tôi thử, tôi đâu sợ gì nhỉ...cứ thể mà quăng mình vào nước, ngụp lặn trong nước. Quan sát rõ hơn rất nhiều người ghé vào họ cứ thả mình trên chiếc phao để dòng nước đẩy đi, tay cầm beerLao và cứ thể tận hưởng một ngày trôi qua. Đời thế thì còn gì tuyệt hơn nhỉ? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết thúc một ngày bằng chầu ăn hoành tráng với món cá nướng mà tôi quyết tâm ăn cho bằng được từ hôm qua nhưng nó quá to so với 2 đứa tôi thế nên hôm nay tôi rủ rê những người bạn trong nhóm kayak 1 cặp đôi người Anh và 2 cô bạn người Lào. Thức ăn ngon tuyệt và những câu chuyện thú vị xung quanh khiến cho một ngày trở nên hoàn hảo. Tôi cảm giác mình là một phần của những chuyến đi và tôi yêu nó.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-4027338145005196826?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/4027338145005196826/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/09/laos-day-3-0509.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/4027338145005196826'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/4027338145005196826'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/09/laos-day-3-0509.html' title='Laos - Day 3 [05/09]'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-1687187437266012106</id><published>2009-09-22T23:27:00.002+07:00</published><updated>2009-09-23T00:09:51.142+07:00</updated><title type='text'>Laos - Day 2 [04/09]</title><content type='html'>Đường đến Vangvieng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua trong lúc trà dư tửu hậu, quá đà bên bàn nhậu mấy bác lào cứ chỉnh tôi phát âm cho thật chuần Vang-viêng rất nhiều lần. Hình như ngoài tiếng Việt và chút xíu tiếng Anh thì tôi hầu như phát âm những ngôn ngữ khác rất có vấn đề. Kết hợp trí nhớ ngắn hạn cộng với cuốn lonely planet dù được nhắc đi nhắc lại nhưng mãi vẫn không nhớ được 2 từ cảm ơn và không có gì theo tiếng Lào " kopchai và babunhang"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở về thời điểm bắt đầu ngày, sau 1 đêm tạm gọi là tan tành với beerLao tôi leo lên giường trong tình trạng lảo đảo, bụng căng cứng vì quá nhiều nước và chỉ thầm mong "giường ơi là giường". Một giấc ngủ say sâu, không mộng mị được đánh thức lúc 7am bởi Thương để chuẩn bị cho cuộc hành trình tiếp theo: vangvieng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bến xe Talat sao đã ghé lại lần 2 nên không còn lạ lẫm nữa nhưng chuyến xe bus thì lạ hoàn toàn, tức là chưa hình dung được local bus của lào sẽ như thế nào. Xe màu xanh có tài xế, có lơ xe không khác VN là mấy, xe dùng quạt quay mở toang trần cửa sổ và đông nghẹt người. Dù đến trước 40p nhưng vẫn ko có chỗ trống cho 2 người ngồi kế nhau. Giá vé local bus 30k kip, 8.20 dù không còn chỗ trống nhưng xe vẫn chưa chạy cứ tưởng các bạn chạy theo lịch trình đến 8.30 chiếc ghế súp xuất hiện. Ôi cứ nhớ chiếc xe buýt số 8 nhà mình quá thể, y chang luôn người ơi là người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bus mở đầy nhạc, nếu không chú ý sẽ ngỡ là nhạc Việt vì giai điệu rất quen thuộc, quạt máy gắn sát trần bus, cửa thông gió được mở tất, cửa sổ cũng được mở toang. Được thông báo bus đến Vangvieng khoang 4.5h, dọc đường dừng và bắt khách rất nhiều đợt, tôi đang lờ đờ trong trạng thái suy ngủ nên chẳng biết gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bus dừng lại ven đường và anh lơ xe thông báo Vangvieng, tôi xuống xe nhìn quanh núi non trùng trùng, trước mắt là khoảng đất trống, xung quanh rất hoang sơ. Nó khác xa so với suy nghĩ của tôi, ít nhất phải dừng ở trạm bus nhỉ. Tuk Tuk là người bạn tuyệt vời trên mọi nèo đường 5k kip mỗi đứa chở đến Maylyn guesthouse ( recommended by LP)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;lỉnh kỉnh, leng keng thế mà phải lội sâu thật sâu qua cái cầu mỗi lần tốn 4k kip/lượt/đứa nhưng khi đến nơi thì thật không uổng công giá mềm 40k/night với khuôn viên đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi dùng trưa tại Maylyn là chuyến hành trình dạo quanh Vangvieng bằng chân ( walking + cycling) Vangvieng nhỏ hay ít ra thì trung tâm của Vangvieng khá nhỏ, đạp chừng 20p là đã đi được vài vòng, khá nhiều guesthouse, restaurant và travel agent dọc 2 bên đường chính, nói chung là nó mọc khắp nơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc sống ở đây cứ chầm chậm và thanh bình không giống như ở Bali dù rằng cà 2 nơi này đều đầy người nước ngoài và đều là khu du lịch nổi tiếng. Nhịp sống cứ từ từ,lặng lẽ có lẽ 1 phần cũng do dòng chảy chịu nhẹ của con sông Nam Song khác với cơn sóng dữ dội, mạnh mẽ của biển Kuta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả buổi chiều hôm nay là của ẩm thực, hai chúng tôi lê lết ăn từ quán vỉa hè đến restaurant. Đầu tiên là thịt nướng và xôi, kế đến là thịt gà xiên mà cái gì liên quan đến nướng đến xiên hấp dẫn tôi ghê lắm. Sau ấy Thương bảo phải tìm chỗi nghỉ ngơi uống nước thế là chúng tôi ghé lại Banana coffee shop có view trông ra bờ sông và núi non trùn điệp phía sau. Tôi thích ghế ngồi và cách sắp xếp ở đây,rất giản dị và giống với Kintamani. Cuối cùng lượn qua lượn lại chúng tôi gọi lemon honey pancake với coconut shake.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rời khỏi Banana restaurant chúng tôi dự đinh dạo quanh 1 vòng chẳng hiểu sao lại bị quyến rũ bởi thịt nướng xiên trước của Norkeo restaurant, thế là chúng tôi ghé vào ăn thêm lần nữa. BBQ gà, bò, heo với payaya salad. Chúng tôi ăn và nhìn nhau cười và quyết định quan trọng của ngày là " no more food" :D&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-1687187437266012106?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/1687187437266012106/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/09/laos-day-2-0409.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/1687187437266012106'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/1687187437266012106'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/09/laos-day-2-0409.html' title='Laos - Day 2 [04/09]'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-5381071349525822394</id><published>2009-09-22T00:46:00.002+07:00</published><updated>2009-09-22T01:30:25.833+07:00</updated><title type='text'>Laos - Day 1 [03/09]</title><content type='html'>Máy bay hạ cánh xuống sân bay Wattay như lịch trình 9.40am. Từ trên không nhìn xuống quang cảnh nhìn từ cửa sổ máy bay khác những nước tôi đã từng đi qua, ít nhất là khác so với đoạn gần hạ cánh. 1 màu xanh trải dài từng mảng một, sắc xanh chuyển từ đậm sang nhạt rồi từ lợt sang đậm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù là hạ cánh ở sân bay quốc gia nhưng bay với AirAsia hàng không giá rẻ thì vẫn lắp cầu thang đi bộ như thường kể ra thì Tân Sơn Nhất của mình vẫn tốt chán. Sân bay Wattay nhỏ, khu vực hải quan cũng không rộng, đường chuyền băng hành lí chỉ khoảng 4-5 line cho sân bay quốc gia thì đúng là ít thật. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do lúc đầu tí tởn nên check-in ở sân bay LCCT trễ ko gửi hành lí được mà phải vác, khuân các loại hành lí bên người lên máy bay, lết từ sân bay này đến sân bay kia trên tấm thân gầy còm vác chừng 10kg trông cũng rất ra dáng backpacker.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như đã dự định trước trong lúc chờ Thương tôi nhắn tin cho anh bạn Lào người đã hứa host chúng tôi 1 đêm ở Vientiane. Luck tên của anh bạn ấy đang phải dạy và đến 11.30am mới xong. Chúng tôi rơi vào tình thế tréo ngoeo chẳng biết làm gì trong 2 tiếng sắp tới để đợi Luck gọi lại với đống hành lí bộn bề xung quanh. Thương muốn thuê khách sạn thay vì phải ở vào thế bị động như thế này và tôi thì vẫn giữ ý định ở nhà Luck vì tôi thật sự muốn thử cảm giác ở homestay sống và thở cùng không khí văn hóa gia đình Lào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi quyết định bắt taxi đến trung tâm, bến xe gần chợ Talat sao hi vọng mua vé cho chuyến đi Vangvieng sớm ngày mai trong lúc chờ thời gian qua. Nhưng khi đến nơi chúng tôi được bảo rằng local bus thì ko cần phải mua vé, VIp thì có thể mua ngay bây giờ. Lần nữa tôi quyết sống theo backpacker tiết kiệm là trên hết nên sẽ đi local bus.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được 1 lúc tôi phát hiện mình mất điện thoại hay đúng hơn là đánh rơi trên taxi, sao điện thoại của tôi có duyên với taxi sân bay thế nhỉ, lần trước là ở Bali lần này là ở Vientiane. Anh Kop tài xế tuk tuk hay làm cò nhà xe rất nhiệt tình giúp đỡ tôi, cho tôi mượn điện thoại cũng như gọi điên đến sân bay hỏi thăm tung tích chiếc điện thoại dỏm của tôi. Một lúc tôi được thông báo có thể lên sân bay để lấy điện thoại, âu cái số điện thoại với tôi chưa có dứt tình, làm gì thì vẫn cứ theo mình mãi thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để tiện việc liên lạc mà mục đích chính là tiết kiệm, tôi mua sim của Laos TIGO mạng 20k Kip. Thương sau di chứng ở Phi vẫn luôn đặt câu hỏi cho mọi sự vật diễn ra xung quanh, sao người ta lại tốt thế, có ý đồ gì không v..v..lúc nào cũng cẩn thận. Và tôi thì vẫn với tình thần vô tư là chính, chẳng sợ gì cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1 lúc sau, bọn tôi đến Thakhao village bằng Tuktuk của Kop, giá 20k kip/ người, biết là mắc nhưng vì sự nhiệt tình nên tôi cũng thôi ko kì kèo làm chi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phía trước mắt là 1 cây cầu gỗ hơn 100m và bên dưới là đồng không cỏ và đất cằn cõi. Chúng tôi đang về quê ư? quá country side và đã đến nước này thì chỉ có bước tới đến đâu thì đến. Vượt qua khỏi cây cầu như đi vào thế giới khác,nhà ở khu vực này chủ yếu là nhà sàn khá giống lần đầu tiên vượt biên lụi sang Cam, nghèo là suy nghĩ đầu tiên ùa đến vơi tôi khi chứng kiến quang cảnh trước mặt. Nhà Luck có vẻ thuộc dạng khá giả. Luck dành cho chúng tôi 1 phòng mà theo tôi đoán là phòng học, làm việc và phòng dạy học của Luck dành cho lũ trẻ trong nhà. Trên tường treo đầy những thông tin hữu ích, những câu chuyện tiếng Anh, kiến thức khoa học, danh sách tên các quốc gia, bảng chữ cái tiếng Anh và vài chữ tiếng Nhật. Nhìn chung rất là học thuật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Món ăn Lào đầu tiên chúng tôi được thưởng thức có tên là foe, phát âm rất giống món phở Việt Nam. Theo lời Luck thì nó là special noodle và diễn giải theo tiếng Việt thì là bún hay hủ tiếu gì đấy. Khác lạ so với tui Tây theo chứ khá quen thuộc so với VN, tuy nhiên khẩu vị và 1 số thành phần trong món foe này có khác, ăn rất ngon mà lại rẻ 5k Kip.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghỉ ngơi 1 chốc, chúng tôi quyết định làm 1 chuyến walking tour theo sự chỉ dẫn của Lonely planet bắt đầu từ Patuayxay, Laos tourism center, Talat sao, Siket, Haphakeo, Mekong river rối đến PVO thưởng thức bánh mì Việt ngon tuyệt cú mèo. sau cùng là lần mò ra sân bay lượm về cái điện thoại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần hấp dẫn nhất trong ngày là dinner và beerLao với gia đình Luck. Cùng là gạo và nếp nhưng ở VN, Brunei, và laos nấu và ăn khác nhau. "Sticky rice" nôm na dễ gọi là xôi ăn cùng với gỏi,món mặn và canh ko khác gì cơm của mình. Nhưng ở đây người ta ko dùng đũa mà phương thức chủ yếu là tay, dùng lòng bàn tay vo tròn những nắm xôi rồi chấm với souce hay gỏi. tất cả thức ăn để trên mâm cơm có đế cao, mọi người quây quần bên mâm cơm ấy, thường là ngồi trên chiếu ( nhìn chung rất giống phong vị làng quê VN)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Luck có vẻ rất háo hức với phần beerLao, theo như lời Luck thì cả nhà ai cũng có thể uống và uống rất tốt. Mà thật ra không phải chỉ có gia đình Luck mà là người dân lào rất thích uống bia lào,rất thích nhậu. Bia là 1 phần cuộc sống của người dân Lào, mỗi ngày mỗi gia đình đều nhâm nhi cùng nhau hay cùng hàng xóm. Người dân lào làm tôi nhớ đến những người dân miền Tây sông nước VN, họ chất phác thật thà và tốt bụng và rất thích nhậu. Người lào thì thích bia lào, người VN thì thích bia lẫn rượu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Luck bảo nếu uống bia mà sợ cảm giác say xỉn thì tốt nhất không nên uống. Mình uống bia chứ không phải nó uống mình. Có lẽ Luck đúng theo lập luận và môi trường của Luck. Tôi vẫn giữ quan điểm của mình, dù tôi ko thích bia rượu nhưng tôi vẫn ngồi đấy uống cùng mọi người chỉ vì tôi muốn hòa mình vào văn hóa và cuộc sống lào. Tôi thích cảm giác và không khí trà dư tửu hậu như thế này giữa Luck và gia đình kiêm luôn hàng xóm của Luck.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-5381071349525822394?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/5381071349525822394/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/09/laos-day-1-0309.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/5381071349525822394'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/5381071349525822394'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/09/laos-day-1-0309.html' title='Laos - Day 1 [03/09]'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-2721228381558660360</id><published>2009-08-15T20:25:00.000+07:00</published><updated>2009-08-15T20:26:06.706+07:00</updated><title type='text'>Bali [1]</title><content type='html'>Lời mở đầu để trọn vẹn cho những chuyến đi chỉ có điểm bắt đầu mà không có điểm kết thúc, sẽ là cấp số nhân là bội số của những trải nghiệm và vô vàn kiến thức góp nhặt cùng những niềm vui cùng tất cả mọi người trên những cuộc hành trình rong ruổi ấy, có thể là ngày lang thang khắp đó đây bỡ ngỡ, sợ sệt có thể là ngày họp mặt gia đình, có thể là phút bốc đồng chỉ muốn đi hay cũng có thể là những chuyến đi được hoạch định chuẩn bị cẩn thận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù rằng tôi đã bắt đầu từ rất lâu….có thể là từ bé tí với những chuyến công du cùng Mẹ, cùng nhà thờ, cùng bạn bè nhưng đây sẽ là mở đầu câu chuyện được chọn khởi điểm, hòn đảo thiên đường, đất nước vạn đảo Bali.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;06.08.08&lt;br /&gt;Chuyến bay của Mẹ và Nhi đến Malay vào lúc 11.50 sau đó sẽ ngồi trực chờ ở sân bay đến 17.15 bắt chuyến bay tiếp đến Bali. Chuyến bay hình như trễ hơn 30p nhưng mà chẳng hề gì vì chúng tôi có nhiều thời gian, dư dã hơn 5h trừ thời gian di chuyển, ăn uống thì ít nhất cũng là 2.5h Đi dạo 1 vòng và cuối cùng tôi đề nghị Old Town Coffee để ăn trưa vì thật ra thức ăn ở đây thì hợp khẩu vị và ngon hơn những chỗ khác, ít nhất là Marry Brown và McDonald.&lt;br /&gt;Khu vực check-in đông nghẹt người, chẳng còn phân biệt đâu là Bali, Yogakata Miri hay Jarkata mà cứ 1 dòng Indonesian destinations bà con cứ xúm nhau từ khoang R4-R8. Tôi cứ chạy ra vào vì vẫn thầm nghĩ biết đâu chuyến bay của mình là 3h thay vì 5h. Cuối cùng cũng đã có boarding pass trên tay, vật vã xếp hàng không nên du lịch vào mùa cao điểm cái gì cũng mắc mà lại đông nữa, nếu không phải là family day thì đâu lại chọn tháng 8 nhỉ?&lt;br /&gt;AirAsia có luật mới thật ra các hãng hàng không và sân bay đã tuân theo từ lâu rồi bây giờ thì AA mới áp dụng và khó hơn tức là không được mang theo quá 50ml cho các loại chai đựng/chứa chất lỏng. Tôi là water-addicted person nên đã nghĩ ra 1 cách, mang chai nước suối không vào sau đó sau khi đã clearance custom thì tha hồ đổ nước vào chai lên máy bay tha hồ uống ( cái này chống chỉ định với các sân bay khác ngoài trừ LCCT của AirAsia thôi nhá) tiết kiệm được 1 khoảng nước uống các loại.&lt;br /&gt;Đã cầm boarding pass trên tay nhưng mà cũng chật vật, vì lại bị delay cứ hết Gate T12 đến T3 rồi trở về T12, thôi thì tự an ủi tiền nào của nấy, mình tạm thời ở mức này nên phải chấp nhận thôi, dù sao cũng không quá lắm trễ có 30p thôi.&lt;br /&gt;Chuyến bay đêm hay la xế đêm vậy rất là hãi cứ như là gặp ổ gà trên không,  hay là đi thú nhún như chuyến xe bus 08 của các bạn SV học dưới Thủ Đức ấy. Bởi thế khi máy bay vừa chạm đất bà con vỗ tay ầm trời, xuống tới nơi bà chị mình mới bảo lúc ở trên ấy tôi đọc kinh quá trời mày ơi :D&lt;br /&gt;Cảm giác đầu tiên về sân bay Indo hơi tối, không có sáng rực như mấy sân bay khác hay tại là do đêm. Bali là sân bay quốc tế nên được lắp ống không phải lội bộ thê thảm như LCCT, vừa vào đến nơi là cảm giác Balinese ngập tràn lan, hình ảnh âm nhạc và cả không khí nữa. Đường vào khu vực hải quan không dài lắm nhưng thấy nhỏ xíu. Chia làm 2 khu Visa on arrival ( chủ yếu cho các bạn phương Tây á) còn chúng mình thì cứ đến non-visa mà tới thôi. &lt;br /&gt;Người Bali đầu tiên mình gặp và có chủ ý cẩn thận chắc là anh hải quan nhìn gương mặt màu da rất giống với sắc tộc Cambodia. Sau khi quan sát một lát thì đó là đa số không phải chỉ có mình anh hải quan ấy.&lt;br /&gt;Âm nhạc Bali vang vọng khắp sân bay, mẹ bảo nhạc gì mà đơn điệu quá lại nghe chan chán. Mình và Nhi thì trả lời lại đây là văn hóa đấy, rất là Bali.&lt;br /&gt;Bali thì cũng giống Malay có taxi counter khi vừa rời khỏi sân bay, mua coupon đến địa điểm cần. Mà hình như chỉ có VN mình là chưa có hình thức này thôi, taxi VN chộp giựt trả giá bắt khách tá lạng. Thôi vô chủ đế chính tiếp đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khách sạn mình ở khu Legian, Dewi Bharata hotel cũng là khu trung tâm mà phải đến đó mình mới biết nó trung tâm thế nào tức là các loại bar, club đều tập trung ở đây. Tây nhiều lắm nhá, hiếm lắm mới thấy người Bali. Tây nó cứ ở trần, chân không cầm chai rượu đi lông nhông lân la khắp trên đường. À mà ở đây bà con chỉ uống bia Bintang thôi, không có Ken hay Ger gì đâu nhá. Bintang phổ biến đến nỗi mình thấy có 1 đám mặc áo Bali Bintang nữa đấy. &lt;br /&gt;Sau khi check-in thì mình cùng mẹ với Nhi đi 1 vòng chủ yếu là tìm cái ăn. Ôi nhắc đến ăn, Bali cũng là 1 thiên đường ẩm thực, ngon lắm cơ, đậm đà lắm cơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi nhắc đến ẩm thực mình nói sơ về địa lí của Bali. Khu trung tâm của Bali là Kuta hình như có Kuta Central Park và Kuta Beach các loại, gần ấy thì có Legian bên phía Tây, Sanur ở phía Đông và Nua Sadua ở phía Nam ( mọi người google maps Bali ra nhá). Vì thời gian mình ở Bali không nhiều chủ yếu ở Legian nên chỉ tập trung ở Legian thôi, từ hotel mình đi bộ khoảng 15p thì ra Kuta Beach ngang qua đường Popies Lane 2 thì phải. Dọc Kuta Beach có nhiều quán café rất hay. Àh nhắc đến café thì Bali có thể đấu với Việt Nam mình, nó cũng muôn hình vạn dạng, đủ kiểu đủ hình thức mà cái nào nhìn cũng rất hay. Từ khu Kuta, Legian đến cả vùng làng chút Ubud chỗ nào cũng đầy café trúng tủ của mình, khác với KL lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình như khu nào có du lịch thì khu ấy có các loại massage nhưng nói thật là ở Thái là tuyệt nhất, đúng bài bản nhất nhưng nếu để foot massage cho có lệ thì Bali cũng tạm được, thường 60.000 IDR/ 1h. Àh thằng Indo tiền của nó cũng nhiều số không giống VN lắm, mình 1 cách tương đối là nhân 2 sẽ ra tiền VN để dễ dàng ăn xài mua sắm các loại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sao viết 1 hồi ra từa lưa cái gì cũng có thể nói được hết, lại không có hệ thống. lần đầu viết nhật kí hành trình từa lưa quá, rút kinh nghiệm lần đầu vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ viết tiếp dù rằng nó đã dài lắm rồi mà chưa hết 1 ngày nữa. &lt;br /&gt;Trước khi qua Bali mình đã tìm thông tin sơ lược về giá cả các loại, có 2 hình thức để đi chơi &lt;br /&gt;• Mua tour theo package, haft hay full day&lt;br /&gt;• Thuê xe có tài xế hẳn hoi đi những nơi mình thích&lt;br /&gt;Suy tính các loại thuê xe rẻ hơn nhiều 400.000IDR/ full day khoảng 10-12h đi tuỳ thích xe 4 chỗ, chạy êm mát lạnh mát, lái xe nói tiếng Anh được làm hướng dẫn luôn.  Tối đó mình đã book xe cho lịch trình dày đặc ngày mai sau khi hoành tráng ở quán ăn Apache Reggae bar, vừa ăn vừa có nhạc sống vừa có space để ai thích nhảy/giựt/ quậy các loại. Nói chung khá là hài lòng, thức ăn ngon, nhạc hay lai vui nữa. Chi phí 250.000IDR cho 3 Mẹ con bao gồm thức uống hoành tráng có bia Bintang ( buy one free one)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Leo lên giường lúc 1.30am kết thúc 1 ngày vận chuyển salemat datang Bali ( Welcome to Bali)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(to be cont)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-2721228381558660360?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/2721228381558660360/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/08/bali-1.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/2721228381558660360'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/2721228381558660360'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/08/bali-1.html' title='Bali [1]'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-4381059235315713589</id><published>2009-08-14T02:49:00.004+07:00</published><updated>2009-08-14T02:53:02.771+07:00</updated><title type='text'>20+</title><content type='html'>23 là một con số hòan tòan khác, 1 số nguyên tố trong dãy nguyên tố mà tôi bắt đầu nhận thức về thời gian sống của mình. Như một thói quen từ khi có blog mỗi năm tôi sẽ viết 1 bảng “tuyên ngôn” cho mình, dù 360 không còn nhưng tôi vẫn muốn duy trì thói quen ấy, nếu may mắn có lẽ tôi sẽ còn phải viết hơn 40 bảng tuyên ngôn của mình, mỗi thời điểm nhìn lại tôi chắc chắn sẽ nhận ra mình thay đổi như thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù 22 và 23 là những con số đứng cạnh nhau, giao nhau nhưng với tôi khỏang cách của chúng lại khá xa nhau. Cũng là nhịp bước đều của 1 năm 365 ngày nhưng môi trường, hòan cảnh sống đã tác động và làm thay đổi 1 con người, ít nhất là về mặt suy nghĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ bảo trông tôi đã trưởng thành hơn, Nhi bảo tôi đã biết lo hơn, bạn bè bảo tôi sống tích cực hơn riêng bản thân mình tôi nhận thấy mình thay đổi rất nhiều, có thể đó là sự trưởng thành, có thể đó là sống có trách nhiệm cũng có thể đó là suy nghĩ tích cực nhưng quan trọng nhất tôi thấy mình đã sống thật hơn và người hơn. Tôi đã trả lời cho những câu hỏi của mình vài năm trước rằng chân phải chạm đất nhìn thẳng phía trước mà tiếp bước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự giao nhau của khoảng thời gian 365 ngày ấy, kể từ lúc tôi bảo hôm nay tôi 22 đến thời điểm hịên tại tôi không nghĩ mình sẽ trở thành mình như bây giờ. Dù rằng hiện tại tôi vẫn đang dao động và vẫn đang loay hoay đi tìm cuộc hành trình của đời mình nhưng ít ra tôi vẫn đã sống đúng và đủ với tuyên ngôn tuổi 20 của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay sinh nhật không quà, không hoa không bạn bè và cả không người thân nhưng cảm giác ấm áp vẫn lan tỏa quanh tôi. Vì tôi nhận thức rõ tôi đang sống không chỉ vì 1 ngày sinh nhật. Và vì rằng có lẽ mỗi ngày với tôi đã là một ân ban, là hồng ân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1 năm ngắn ngủi nhưng đã mở ra bao nhiêu cánh cửa, bao nhiêu điều kì thú, bao nhiêu cuộc gặp thú vị, bao nhiêu kiến thức bổ ích, bao trải nghiệm về mọi thứ xung quanh…có lẽ tôi đã phần nào xóa bỏ sự lo lắng về sự nửa vời của tuổi trẻ của mình. Lửa và nhiệt vẫn đang bừng cháy, hi vọng nó sẽ mãi âm ỉ ở ngay đây trong trái tim này không bao giờ tắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại một năm nữa, 1 con số nữa đang chờ tôi và những bí ẩn của cuộc sống sẽ được giải đáp. Tôi sẽ chờ điều kì diệu gì sẽ xảy đến với mình ở con số nguyên tố này.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-4381059235315713589?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/4381059235315713589/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/08/20.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/4381059235315713589'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/4381059235315713589'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/08/20.html' title='20+'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-8677552134948127527</id><published>2009-08-01T17:17:00.007+07:00</published><updated>2009-08-01T17:35:21.061+07:00</updated><title type='text'>Nhật kí hành trình</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;…hay còn gọi là “journey diary” hay cái gì journey ấy, kệ nó… mình dẫu rằng cũng hay đi du lịch nhưng lại không thường viết tường tận tất tần tật mọi thứ diễn ra trong cái journey ấy, mà chủ yếu được diễn tả lại sau ấy tức mà nó lại nhuốm màu cảm xúc hơn là cái thực thể sống động của một cuộc hành trình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Lại nhớ trên chuyến bay từ SG về lại đây, mình đã gặp anh bạn người Norway đang cặm cụi viết trước lúc máy bay cất cánh. Mình đặc biệt chú ý đến quyển sổ mà bạn ấy- trông chừng 20t tóc vàng mắt xanh có răng khểnh rất là xinh nhá- đang hì hục viết. Mình cũng đoán là bạn ấy đang mần nhật kí hành trình nhưng mãi sau tiếp chuyện thì mới được xác nhận. ơ mà may mắn lắm, cuối cùng mình cũng được tiếp chuyện với sinh viên Cambridge cơ đấy, hỏi mình tòan những câu hỏi khó về Việt Nam mà câu gì thì chắc đại đa số mọi người đều biết. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Không hiểu sao hình ảnh của bạn ấy cần mẫn với cuốn sổ tay cứ hiện lên mãi. Mình hỏi thế bao giờ thì mày publish nó vậy? ôi bạn ấy nở nụ cười tươi như bông lộ cái răng khểnh dễ thương hối hả trả lời mình oh no, no, no. Tao chỉ viết cho bản thân thôi để sau này có già tôi vẫn sẽ không quên được. Trông ra nó như là báu vậy ấy nhỉ? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Thế nên mình đang rất điên đầu đi chọn “báu vật” cho mình, bắt đầu sẽ là hành trình đến đất nước vạn đảo cùng mama, 2 mẹ con sẽ bờ bụi lang thang sau 1 sự cố rất ư là hòanh tráng nên 2 chiến sĩ đã dừng cuộc chơi. Tiếc ghê cứ tưởng sẽ là ngày gia đình cơ đấy!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Àh “báu vật” thứ hai cũng đang trong tầm ngắm và chần chừ đắn đo mãi có nên lượm hay không là 1 em camcoder. Phải chi tiền không phải là vấn đế thì sung sướng biết mấy nhỉ? Mình cứ thế quyết là làm thích là làm thậm chí quởn không có gì cũng làm cũng được. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bây giờ chẳng lẽ đi bứt bong bẻ hoa chơi chiêu nên hay ko? To be or not to be, that’s the question haizzz&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-8677552134948127527?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/8677552134948127527/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/08/nhat-ki-hanh-trinh.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/8677552134948127527'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/8677552134948127527'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/08/nhat-ki-hanh-trinh.html' title='Nhật kí hành trình'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-1268558296452385521</id><published>2009-07-19T00:21:00.003+07:00</published><updated>2009-07-19T00:43:59.937+07:00</updated><title type='text'>18.07.09</title><content type='html'>chẳng hiểu sao lại phân mình thành nhiều mảnh nhỏ cứ như là những giấc ngủ bị xé thành nhiều mảnh trong đêm hoặc  ngày nói chung là không trọn vẹn từ những ngày bắt đầu công việc hiện tại. Con người có khả năng thích ứng nhanh và tôi nằm trong những số thích ứng cực nhanh, giấc ngủ xé vụn và bản thân chia thành nhiều mảnh nhỏ, tưởng chừng như có sự tương đồng nơi ấy, mà thật vậy...tương đồng đấy chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi tách mình ra những phần khác nhau ở những nơi khác nhau, đó không hẳn là mặt nạ không phải thế, đó chỉ là cuộc ruợt bắt và trốn tìm của phiêu và cảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;những ngày này, con bạn bé trà xanh không thấy xuất hiện, tôi cứ ra rồi lại vào rồi như thói quen cố hữu của đời cho nó vào quên lãng để đua chen với những thứ thuộc bề nổi nhiều hơn. bé trà xanh cứ bảo tôi nếu thích thì vẫn có thể khép nó lại như ý định ban đầu nhưng dường như mối lương duyên của tôi và nơi này vẫn chưa tận 1 vị khách lạ rồi nhiều người khách đến. cũng là một chút phiêu là một mảnh ghép trong tổng thế bức tranh mà ở đây hiện hữu trong nhiều dạng khối theo đúng chủ ý của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bất giác thấy mình khác đi nhiều nhưng lại không diễn tả được, vẫn dùng hình ảnh cũ rích bức tường chắn ngang với thành tường cao ngất nhưng lại mỏng manh, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã về 1 phía, của đời sống thật hay của các chất trẻ đầy ngông cuồng. dạo gần đây, ý nghĩ này cứ đeo bám và vây quấn tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;dù sao cũng cứ tận hưởng vài giờ ngắn ngủi rồi sau sẽ tính tiếp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;ngày mưa và gió&lt;br /&gt;ngày cùng  ý tưởng điên loạn của N&lt;br /&gt;để rồi nhiều câu hỏi&lt;br /&gt;và câu trả lời cần được đưa ra&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;18.07&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-1268558296452385521?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/1268558296452385521/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/07/180709.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/1268558296452385521'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/1268558296452385521'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/07/180709.html' title='18.07.09'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-3170517248667635863</id><published>2009-06-22T04:28:00.004+07:00</published><updated>2009-06-22T04:58:32.945+07:00</updated><title type='text'>tasting Sing</title><content type='html'>&lt;span style=";font-family:verdana;font-size:100%;"  &gt;It's not totally Singaporing if you just come there and travel few days to taste it, touch it and feel it either scenery or its realistic culture as one of my friends often has said and created new word for Sing-ring I mean Singaporing.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4 days in Sing in the third time brings me somehow familiar somehow strange or combination of those feeling sticks me many aspects of Sing culture during interesting chat with those friends living here for a while. They have to accept this is a place for working and very practical, money-oriented country where everyone only does care for himself/ herself.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I have chances to enjoy most of the interesting and exciting activities which is very unique in Sing such as Clark quay bar system, a lot of coffee shops bars discotheque restaurants...everything with many varieties of culture, designs from East to West, tradition to modern. I really enjoy it for sometime for the moment of being there in the midst of crowded people feeling the noisy, the live city and feeling being my existence somehow different from this kind of life.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Simply said I truly do not like Sing with clearly unknown reason though it has a lot of advantage condition living and entertainment. It maynot belong to me, small country but many ambitious people.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I think it's enough for Singapore and should move to another place really nice place such as Vietnam :D with pollution, crowd, jam, corruption bla bla bla....haha&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-3170517248667635863?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/3170517248667635863/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/06/tasting-sing.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/3170517248667635863'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/3170517248667635863'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/06/tasting-sing.html' title='tasting Sing'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-6722404501223206192</id><published>2009-06-14T13:11:00.006+07:00</published><updated>2009-06-14T16:07:37.366+07:00</updated><title type='text'>có khách viếng thăm</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bất ngờ sau chỉ hơn vài chục tiếng không ghé qua nhà của tiểu tinh và của cả bé trà thế mà có chuyện hơi lạ lạ tí, có khách viếng thăm! Chắc vì sự kiện này nên làm một động lực nho nhỏ để viết thêm bức tường nhà mình vài chữ gọi là cập nhật trang trí cho ngôi nhà nhỏ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Vì những sự cố mang tên kĩ thuật mà ý định ban đầu rào chắn các hàng thép gai đã không thành và sự thật là nơi đây quá vắng lặng, yên tĩnh hẻo lánh để có thể tìm thấy trên mạng nhện to tổ chảng 3w này thế mà khách cũng tìm ra, là duyên số hay là có sự đưa đẩy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bài viết này tựu trung chỉ đúng có 4 chữ, quay lại tiêu đề để biết đó là gì. Vì cuộc viếng thăm bất ngờ thế là theo quán tính và lẽ thường mình cũng tao ngộ tại nhà khách, dường như nơi ấy bụi đã phủ đầy giống như là nơi lưu trữ hơn là 1 ngôi nhà có sự sống.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mình đã đi và thấy nhiều sự sống ngay trong lòng cái chết, cũng có thể là cái chết tạm thời hoặc cũng có thể gọi là sống tạm. Mình chỉ hòan tòan nói sự việc mà không hề có ý định ám chỉ, liên tưởng, ẩn dụ về con người nên đừng ai hiểu lầm ý mình. Mình đã gieo trồng đã nhen nhóm một cái gì đó mới tại đây để ngày ngày hoặc thỉnh thỏang có thể bắt gặp 1 cây bông đang nhú hoặc 1 búp măng đang trổ rồi tự bản thân mỗi người lướt qua nó sẽ mỉm cười, mình cho rằng đây là một mầm sống xanh tươi và đã được định hình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;trở lại sự việc cái tiêu đề, có ai có ý kiến gì không nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-6722404501223206192?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/6722404501223206192/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/06/co-khach-vieng-tham.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/6722404501223206192'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/6722404501223206192'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/06/co-khach-vieng-tham.html' title='có khách viếng thăm'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-4789424138884047334</id><published>2009-06-05T01:54:00.004+07:00</published><updated>2009-06-05T02:12:18.002+07:00</updated><title type='text'>tạm chào tháng 6 vậy</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đêm nay thì khác hẳn, tĩnh lặng, thanh bình và rỗi rãi nhưng lại chẳng có chút động lực để viết nều không phải là lời hứa với bé trà lá xanh be bé ( tạm gọi tắt là bé trà lun nhá) Nếu được lựa chọn mình vẫn thích làm 1 giấc trọn vẹn theo kiểu sinh học rất đời thường của mọi người mặc dù thỉnh thoảng mình cũng thích khác nhưng thức cùng đêm là một hiểm họa, là thời điểm rất dễ cho mọi suy nghĩ tự do nhảy nhót múa tung tăng không kiểm soát mà nay là đêm kết hợp với thứ âm nhạc gây cảm xúc mạnh bởi rất nhiều các nhạc cụ từ Đông đến Tây từ cổ chí kim, đủ các cách để đánh thức mọi ngóc ngách của sự tưởng tượng và lang thang cùng đêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là tháng 6 đã đến và được đánh dấu bằng 2 sự kiện nho nhỏ và xinh xinh, mình nằm đất và được nghỉ làm vài hôm do&lt;br /&gt;1. sập giường&lt;br /&gt;2. té xe&lt;br /&gt;nhưng dường như mọi người quan tâm đến cái lí do 1 nhiều hơn là lí do 2 trong khi phải ngược lại mới đúng chứ nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 6 về mang theo hình ảnh của những trẻ thơ của một thời để nhớ, để thương và mang đến cả hình ảnh tan thương cho mình ( 2 lí do ở trên) và nó càng mang thêm chút mới mẻ ( sự ra đời của cái blog quỉ này) thêm chút hương hoa mật ngọt cho ngày, cho tháng và cho đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có điều mình hơi buồn tí, ôi con bạn lười của mình mà nó cũng đi tập gym, còn đi chơi khi đi làm mà mình thì suốt ngày cứ ôm cái laptop, ngày càng nuông chiều bản thân hư ơi là hư, bao nhiều kế hoạch bị trì hoãn, bao nhiêu dự định tươi đẹp cho cuộc sống lành mành lần lượt đi vào dĩ vãng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Này bé trà, lí nào tiểu tinh này lại thua bé được phải ko?&lt;br /&gt;Ta nhá, quyết đi chạy rừng, ta cũng sẽ sống lành với mạnh lắm nhá, sớm thôi. chiaki, aya aya&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-4789424138884047334?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/4789424138884047334/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/06/tam-goi-la-thang-6-vay.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/4789424138884047334'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/4789424138884047334'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/06/tam-goi-la-thang-6-vay.html' title='tạm chào tháng 6 vậy'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-7939140219125506518</id><published>2009-05-30T02:08:00.003+07:00</published><updated>2009-05-30T05:45:14.970+07:00</updated><title type='text'>nightly shift</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;This is last night shift I have to face with my sleeping desire within this week. I have created many activities for waking me up such as reading, listening and writing stuff like this. Oh yeah I found the other meaning of writing untruthful story ( chuyện nhảm nhí từ của vdict :0) I made up for bearing whole night and for you my green tea be bé gì đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dont you imagine how situation I am with the sleeping bag under my desk table...only 1 word to describe "cute". Actually I'm always cute or so cute whatever I do or whoever I am...hehe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I'm listening a very new instrumentals of music- morin khuur ( MaTouQin) instrument from Mongolia called  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;horse-head fiddle.  &lt;span style="font-family:verdana;"&gt;How amazing it is and how emotional I am when to hear it. I draw very infinite landscape in my mind about Mongolia steppe. I still remember that your name may be steppe not gentle "meaning" like this, am I correct?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hey do you know how to ride a horse? An idea flash through my mind for the next 3 year meeting, riding horse together floating free and infinite steppe. We collect every idea day by day and pick up take action someday&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Last but not least, to be honest it has been long time I have not written many words not Vietnamese like this. OMG it takes more than 30mins I should practice more haizzz.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-7939140219125506518?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/7939140219125506518/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/05/daily-night-shift.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/7939140219125506518'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/7939140219125506518'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/05/daily-night-shift.html' title='nightly shift'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-5854634083777073659</id><published>2009-05-28T21:34:00.004+07:00</published><updated>2009-05-29T20:21:30.825+07:00</updated><title type='text'>tiểu tinh tú</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Chẳng hiểu sao lại bắt đầu entry này bằng 3 từ tiểu tinh tú, có lẽ mình đang bị chinh cái biệt danh tự đặt star bủa vây mình, nhưng khi  đọc lại tiểu tinh tú lại làm mình nhớ đến Hoàng tử bé cùng với tiêu hành tinh B162 của cậu, thấy chưa cũng có chữ tiểu và chữ tinh trong ấy kể ra cũng có liên quan đấy nhỉ, mình cũng rất là hợp lí khi có sự liên kết này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Thật ra mình bắt đầu không muốn thuần Việt nhưng dường như việc thể hiện mình bằng thứ ngôn ngữ khác qua chữ viết là một trở ngại đối với mình, cái này nói thật đấy bé trà lá xanh be bé. Và mình thì không thích thịt ba rọi, thịt mỡ lẫn lộn cả lên nên một là thuần Việt hay là ngoại Việt không chơi lưng lửng. Có lẽ lần sau mình sẽ viết gì ấy bắt đầu từ những thứ đơn giản bằng thứ tiếng Anh mà phải nói là mình chưa bao giờ dùng nó để diễn đạt mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Hôm nay không có nhiều sự kiện, không có gì nổi bật để nói để viết để kể cũng là ngày trôi qua nhưng mỗi ngày mình sẽ cố gắng nhảm nhí trong này một ít để ai đó theo dõi có gì đó để làm, để mà thỉnh thoảng cười chúm chíu cái sự nhảm nhí của mình, cái con tiểu tinh tinh ranh này, tìm cho nó 1 lí do cao cả...ôi sao mình thiệt vĩ đại quá hoho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Stress là gì nhỉ, trách nhiệm là gì nhỉ và sự tự do là gì nhỉ...còn nhiều khái niệm mà mình muốn hỏi lắm, dĩ nhiên đây thuộc dạng câu hỏi tu từ. Nó là một phần của cuộc sống, mà nếu nhìn lại nếu như ai đó ko phiền muộn, ko ưu tư thì họ cứ vô lo mà sống thì cũng chán lắm. Nếu ko si nghĩ thì chắc sẽ ko có nhiều vướng bận mà ko vướng bận thì sẽ ko tìm người khác để tâm sự mà nếu vậy thì cơ bản không có những lần tám xuyên lục địa, thâu đêm hoặc ngày từng địa điểm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a style="font-family: verdana;" href="http://www.woim.net/album/994/best-audiophile-voices-v.htm"&gt;http://www.woim.net/album/994/best-audiophile-voices-v.htm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đang viêt thì loay hoay tìm được album này cực hay, ước gì có đủ bộ Best Audiophile voice từ 1-5 nhỉ làm quà sinh nhật....bé trà lá xanh be bé, hint cho bé rồi đấy nhá hehe, cười gian trá mãn nguyện này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Uhm...bây giờ tập trung nghe nhạc thưởng thức đêm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;à mà cả làm việc nữa chứ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;nếu ko người ta lại tưởng mình chơi ko thôi nữa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-5854634083777073659?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/5854634083777073659/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/05/tieu-tinh-tu.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/5854634083777073659'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/5854634083777073659'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/05/tieu-tinh-tu.html' title='tiểu tinh tú'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5080479382533340442.post-1153648697107105356</id><published>2009-05-28T00:14:00.004+07:00</published><updated>2009-05-28T00:35:24.499+07:00</updated><title type='text'>Khai bút</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;font-size:100%;"&gt;Một mở đầu mới vì một ý tưởng chợt đến từ một người bạn có cái nick rất dài rất quái và rất dị tạm dịch đơn thuần là lá trà xanh be bé vậy...Bé trà lá xanh có đọc thì đừng có mà cười chúm chím một mình nha. Entry này thuần Việt nên không chơi tiếng Anh ở đây, mọi thứ đều phải cho nó thuần đơn sơ luôn đó, hiểu hôn hihi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bé trà lá xanh be bé, sao cái tên này dễ thương thế nhỉ, mình thiệt là giỏi khi chọn chủ đề thuần Việt cho entry khai bút như thế này, vậy mình sẽ được gọi là sao phin nhỉ nhưng phin thì vẫn còn Tây quá gọi là tiểu tinh tinh hơi luyến láy một chút, ăn gian một chút, có chút Hán việt nhưng cũng tạm chấp nhận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy ra khởi đầu là 2 cái tên thuần nhá bé trà xanh be bé và tiếu tinh tinh...hura...oh yeah&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mở đầu sẽ là 1 cái nhắc nhở cho cái hẹn 3 năm nữa, 26 nhá...cứ nhắc tới nhắc lui thì sao quên được phải không? hình thức, cách thức phương tiên thì cứ từ từ mà ngẫm nghĩ, chúng ta vẫn còn nhiều thời gian để nghĩ ra rất nhiều thứ điên rồ hoặc hơn cả điên rồ. Cứ đặt 1 cục gạch, 1 cái móc ở đấy thời điểm này 3 năm nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi chắc cũng có lúc nhìn lại và tự mỉm cười cho cái khai bút như thế này cho mà xem, chúng ta tuy đã bắt đầu có tuổi nhưng nhìn chung thì vẫn còn trẻ và còn nhiệt, hi vọng nếu bé trà xanh be bé mà có lụi bớt thì để tiểu tinh tinh thấp cho 1 tí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vài dòng như thế tạm nhá&lt;br /&gt;đợi hạ hồi phân giải cho các màn sau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5080479382533340442-1153648697107105356?l=phinstar.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://phinstar.blogspot.com/feeds/1153648697107105356/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/05/khai-but.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/1153648697107105356'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5080479382533340442/posts/default/1153648697107105356'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://phinstar.blogspot.com/2009/05/khai-but.html' title='Khai bút'/><author><name>phinstar</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12880766398200065657</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_aRqKNkq53JM/SzYuzx4H4OI/AAAAAAAAAF4/lPmyZzJmfmg/S220/alleluia-PatBlairLgWeb.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry></feed>
